Tóc em như làn khói

Tôi bị nghiện cà phê. Không có thì sao? Chẳng sao cả. Không nhức đầu, không buồn ngủ (thật ra uống vào cũng đâu có tỉnh ngủ hihi), làm việc bình thường. Nhưng, một buổi sáng không có cà phê là một buổi sáng chưa bao giờ bắt đầu. Một ngày không có cà phê là một ngày chưa trọn vẹn. Chỉ cần ngửi mùi cà phê, chưa cần uống, đã cảm thấy quen thuộc dịu dàng vây quanh. Sự phụ thuộc tâm lý không có, cũng không cần, lời giải thích. Cũng như nhiều người quen ăn cơm, việc dùng bữa cũng gọi là “ăn cơm” (dù bữa đó có thể ăn mì ăn bún vẫn gọi là “ăn cơm”), không có cơm thì sao? Chẳng sao cả, nhưng vẫn phải có.

Miso cũng vậy. Xuyên suốt câu chuyện tửng tửng buồn buồn rất thản nhiên theo phong cách đời-là-vậy, chẳng bao giờ có cảm giác cô là một con nghiện thuốc lá/rượu/người yêu theo nghĩa không có thì không sống được. Mà dù trải qua bao nhiêu đắng cay, bị đánh giá, khinh rẻ, cười cợt, vẫn chỉ thấy một người phụ nữ biết mình muốn gì, và (dù người khác có thấy cuộc sống đó bần hàn, điên rồ, dở dở ương ương) nhất quyết sống vì ba điều kể trên: thuốc lá/rượu/người yêu (theo thứ tự này nhé!)

Cũng muốn gạch “thuốc lá” với “rượu” cho nó bình thường xíu, mà lòng chỉ cho phép gạch “thuê nhà” thôi!

Giá thuê nhà tăng, giá thuốc lá cũng tăng, tiền thì không có nên phải chọn một trong hai. Dễ quá: thôi không cần thuê nhà nữa, bạn bè có vài đứa thể nào cũng có đứa cho mình ở đậu, nhưng không có thuốc lá thì không thể chấp nhận được! Toàn bộ câu chuyện xoay quanh sự lựa chọn giữa những cái xã hội cho là cần thiết, là tối thiểu – công việc và chỗ ở, và những cái với bản thân Miso mới là thiết yếu.

Câu chuyện của cô, không cần cảm thông. Như tôi, có muôn vàn câu hỏi, tại sao cô nấu ăn giỏi thế không đi làm nhà hàng mà lại đi dọn dẹp vệ sinh mướn? Tại sao cô và người yêu – dẫu yêu nhau là thế, không chung tiền vào ở chung một căn hộ, mà lại mỗi người ở một nơi để rồi huhu mùa đông lạnh quá, mình chờ đến mùa xuân ấm lên hẵng abc vậy… Và dĩ nhiên là câu hỏi bức bối bức xúc sôi sùng sục tôi – và hầu như tất cả những người bạn của cô – gào thét, muốn hỏi cô, “Vậy sao cô không bỏ quách thuốc lá/rượu/người yêu đi để mà sống cho ra con người?”

Bộ phim phản ánh thực trạng nghèo khó của những người ngoài lề xã hội ở Hàn Quốc ư? Ờ mây-bi. Nhưng hơn thế rất nhiều, phim chỉ là câu chuyện một cô gái lựa chọn cách sống khác với những người xã hội gọi là bình-thường. Cô có say rượu thì cũng chỉ ngà ngà chứ chẳng bao giờ đến mức mất kiểm soát; cô nghiện thuốc lá nhưng khi cần sẽ mua loại rẻ hơn, cũng không cần trộm cướp hay đi ăn xin để có thuốc hút. Nên nghiện thuốc lá và rượu cũng thế, mà nghiện mì hoằn thắn hay bánh canh cua cũng vậy. Đều là những thứ với người khác thì bỏ được, nhưng với ta là không thể.

Hồi đại học, có một người (từng là) bạn hỏi sao tôi không chịu đi ra ngoài hẹn hò tiệc tùng mà cứ suốt ngày ru rú trong xó nhà. Tôi có đang sống không? Tôi bảo, có chứ, nhưng không phải theo định nghĩa của cậu.

Kết quả thì sao?

Tôi đã tiễn người ấy ra khỏi đời mình với lời chúc phúc nhẹ nhàng súc tích đong đầy yêu thương, Bye bitch 🙂

Có thể bảo cô ngây thơ, bảo cô hoang đường khi mong đợi những người bạn – nhiều người ngày xưa chính cô đã từng giúp đỡ – có thể cho mình một mái nhà tạm thời. Nhưng niềm kỳ vọng của cô cũng nhẹ nhàng như cái cách cô đối diện với tình cảnh vô gia cư của mình vậy. Nhờ một chút, nhưng khi hiểu hoàn cảnh của từng người, cô nhẹ nhàng, thanh thản ngẩng cao đầu bỏ đi không oán trách, trước khi đi không quên dọn dẹp, lau chùi, nấu một bữa ăn chỉn chu cho những người đã cho mình ở nhờ dù một đêm hay cả con trăng. Bỏ đi nhưng không bao giờ quên để lại một lời cảm ơn. Đâu phải ta không muốn giúp nhau, nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng, có những khó khăn riêng – và niềm vui riêng chẳng thể nào chia sẻ.

Và nếu cuộc sống đã là của riêng mỗi người, chẳng ai sống được cho ai, thì lựa chọn cũng vậy. Và vì chẳng ai có thể đưa ra sự lựa chọn hộ người khác, nên lần sau hãy bớt trách cứ người ta “vì anh chọn abc nên cuộc sống anh nó mới def”, vì mình đâu phải là người ta, làm sao hiểu được? Miễn nói câu cảm thông sáo rỗng, vì không ở trong hoàn cảnh của họ chắc gì đã cảm thông được (bài này được thầy cô dạy rất kỹ ở trường :v) Chỉ cần bớt đánh giá, bớt bĩu môi, chịu khó tôn trọng lựa chọn của người khác là thấy đời bớt mệt rồi!

Biết đưa ra lựa chọn đã là khó. Biết kiên trì với quyết định lại là điều chẳng mấy ai làm được. Miễn sao không ảnh hưởng người thân, ảnh hưởng an ninh xã hội, ảnh hưởng kinh tế quốc gia thế giới toàn cầu v.v. và v.v., thì một người sống với quyết định của mình không chút oán thán đã là người sống cuộc sống chẳng có gì phải hối hận.

Microhabitat, đạo diễn Jeon Go-Woon (2017).

Trên mạng có stream phụ đề tiếng Việt; mình down trên avistaz và đã chia sẻ link down ở JPN hoặc ở đây :D.

12 Replies to “Tóc em như làn khói”

  1. này em hiểu chút chút này, cuốn sổ kia giống y chang em hòi xưa, có cái em chưa đến mức bỏ nhà =))) hòi em mới đi làm không kiếm được nhiều tiền, mà tháng nào em cũng đưa tiền trà tiền bánh ngọt lên đầu, tiêu bao nhiêu tiền vào cũng không cảm thấy phí, những khoản khác như áo quần mới không có tiền mua thì coi như em rất tốt nhưng chị rất tiếc =)). hồi đó bị nhiều người coi là phung phí, lương có zị mà ún trà một đống mua một nùi gốm về chất đầy, đôi khi em cũng có nghĩ lại ồ dùng tiền đó tiết kiệm thì bai giờ có nhiều tiền hơn rồi. nhưng mà chỉ là em nghĩ vậy thôi, sẽ không ai hiểu bằng mình niềm zui buổi tối ún hồng trà nên mình vẫn cứ làm dù khiến mình nghèo đi, dù không có cũng được. chắc là cảm giác mún được yên ổn trong thế giới nhỏ bé của mình.

    Liked by 2 people

    1. Hehe teo cũng zị nè, tiền k có nhưng cafe thì phải có, đâu ai hiểu được trong trời bão tuyết có ly cafe xong lái xe trên tuyết trơn trượt mà cảm thấy có ly cafe thì đời cũng không đến nỗi tệ. Ai cũng cần có cái zùy đó khiến mình thấy, ò cũng được, ha 😀

      Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s