Công lý của ai

vlcsnap-2018-05-31-14h48m31s377

Continue reading “Công lý của ai”

Không sao dở nổi

screen-shot-01-17-18-at-11-13-pm.png

Người ta uống rượu hút thuốc giải sầu, mình thì cả hai thứ đều không có hứng nên chỉ có thể đem phim Kim Dung ra xem :)) Với tình hình Lệnh Hồ Xung yêu Đông Phương Bất Bại như trong thập kỷ này, cứ đinh ninh là phiên bản 2017 này Quách Tĩnh không yêu Dương Khang chắc cũng phải yêu Châu Bá Thông, ai ngờ xem xong phải vỗ đùi chét chét tự hỏi Xạ Điêu là cái tác phẩm gì mà phim nào làm ra cũng đều không dở nổi o.o

Thật ra cái dở nhất của phim là ngoại hình của các nhân vật ai cũng đều được upgrade. Mẹ Quách Tĩnh đẹp hơn mẹ Dương Khang, Mục Niệm Từ là con nhà bình dân mãi võ mà lộng lẫy hơn Dung Nhi (cộng thêm bờ môi làm mình muốn tiêm thuốc cho xẹp bớt), Quách Tĩnh cũng đẹp trai hớt hồn, mới nhìn tưởng Lâm Canh Tân hóa trang :)) Chỉ có màn upgrade duy nhất mình ưng là Hoàng Dược Sư, nhìn quen quen ai ngờ là nam tài tử Miêu Kiều Vỹ. Mình vẫn không thích ổng, upgrade lên model nào cũng vẫn không thích, nhưng ít ra xem ổng đá lông nheo bên trái bên phải cũng thuận mắt, ahihihi. Những thứ liên quan tới ổng đều có mùi đẹp, gì mà ngọc tiêu, đào hoa, lạc anh thần kiếm blah blah nên trong đầu mình chắc chắn Dược huynh phải là vừa đẹp trai vừa mất dạy nhất thiên hạ. Xem tới đây cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ngược với cái hồi phải xem Trương Trí Lâm đóng vai Dương Tiêu lòng đau như khi đồ ăn thiếu nước mắm.

Về phim: dù vẫn khá màu mè thập kỷ nhưng giữ được hết những thứ đáng quý nhất của truyện. Tình anh em, tình bằng hữu, thậm chí tình giao lưu gặp mặt phút chốc đã cá cược đánh nhau vẫn là tình. Những người yêu nhau rồi cuối cùng luôn đến với nhau, tái hợp dù trong sinh hay tử vẫn là ở bên nhau mải mải. Đây cũng là bài học cho mỗi thế hệ trẻ: thằng đó không đến với em là vì nó thích em Insta hot girl bạn em, chớ không phải là do số đề số phận gì đâu he.

Về Dung Nhi: Tấn vẫn là Dung Nhi trong tưởng tượng của mình, nhưng em Lý Nhất Đồng thật dễ thương. Nói cho công bằng thì em chắc sát với Hoàng Dung năm 16 tuổi hơn còn Dung Nhi của Tấn có phần quá tĩnh. Nói chung xem phim ngắm em Đồng cũng thỏa mãn. 😀 Em đóng Dung Nhi, thông minh như Dung Nhi trong truyện thì không tin được, nhưng dễ thương và lanh lợi em có thừa.

Phim tua tới bến nên miễn bàn mấy chuyện khác. Nhưng túm lại truyện Xạ Điêu mình gật tới gật lui đọc không xong, mà chả hiểu sao lên phim không tài nào dở nổi. Mường tượng ra là, đêm khuya Vu Chính trằn trọc nghĩ làm sao phá cho tan nát, chỉ có điều tuyến nhân vật nào trong Xạ Điêu cũng thẳng đuột, có muốn bẻ cũng không bẻ nổi, truyện cũng buồn ít hơn vui nên lâm ly khó lắm. Cho nên chắc phải đợi một phiên bản Xạ Điêu nói về mối tình lâm ly của Dược huynh và Mai Siêu Phong thêm thập kỷ nữa…

Vẫn kịp chuyến tàu

vlcsnap-2017-11-03-13h31m52s148

“Haruo ơi, mẹ sắp lấy chồng”.

Cuối tuần tưởng được nghỉ ngơi một chút thì lại nhận được thiệp hồng (sét đánh) của mẹ. Hớt hơ hớt hải mua vé tàu chạy về quê, về đến nơi vừa kịp lúc mẹ và ông bố dượng sắp lạy tổ tiên. Chưa kịp hoàn hồn vì mẹ đột nhiên quá quởn sang sông, lại đụng phải cô bạn học cùng lớp ngày xưa mình vẫn đem lòng thương nhớ… từ cái thuở mình và cô ấy lỡ abc xyz nhau rồi sáng ngày hôm sau cô ấy tự nhiên bỏ làng đi mất hút o.o

“Con gái của em tên Chiharu, như haru trong Haruo”.

Continue reading “Vẫn kịp chuyến tàu”

Hết phim!

poko

strip 1strip 2

Vừa xem phim vừa tiếc không muốn xem cho hết vì xem hết rồi làm sao còn phim để xem. Chẳng bù với khi chụp hình, chụp cứ mong cho hết mau mau đi để còn chụp cuộn khác o,o

Continue reading “Hết phim!”

Chuyện ở nơi xa

vlcsnap-2017-10-19-09h55m31s567

Hôm qua mình xem được một phim thật là hay ho.

Continue reading “Chuyện ở nơi xa”

nghêu ngao

có những khi tôi nhớ da diết một bộ phim.

Nhớ tiếng sáo trong vắt cùng bọn nhỏ nghêu ngao hát trên con đường làng, xuân sang trời quang mây tạnh nắng trong veo, em cùng người thương bay lượn khắp nhân gian. Thế mà trong chớp mắt, em đã lại bay về cung trăng, bỏ lại hết sau lưng những hạnh phúc vô lo lẫn đau buồn u uất của thế gian.

Khi tiếng nhạc réo rắt cất tiếng, tôi lại thấy như có nỗi buồn dào dạt vừa nhận chìm mình vừa vỗ về mình.

Cũng như em đêm hôm đó nơi cung trăng nhìn về thế gian, ký ức đã gần quên hết, thế mà em vẫn nhìn về nơi ấy với ánh mắt buồn rười rượi đấy thôi.

 

.

Có khi mình nghĩ, hạnh phúc là một buổi chiều ở nhà khoan thai từ tốn, vừa nghe nhạc Kaguya-hime, vừa chiên đậu hũ, vậy thôi à 😀

Trong mắt trong

bupbup

Những năm tháng thơ dại đi rồi không quay lại.

Nhớ ngày xưa nghĩ tới cậu ấy nên mưa tháng 11 đẹp lạ thường, không phải là nhớ tới cậu ấy, mà nhớ đến tuổi trẻ đã qua, khi nắng vàng hãy còn trong trẻo lắm.