“Là một hợp đồng”

Nếu đã yêu nhau, thì lấy nhau hay không, có gì khác?
– Đó là một hợp đồng. Hợp đồng là mình sẽ không lang chạ với ai khác.
– Nhưng khối gì người có vợ có chồng mà vẫn đi lang chạ?
– ..
.

Quan hệ giả, nhưng hôn nhân trên giấy tờ là thật. Quan hệ thật, nhưng lại không thể kết hôn trên giấy tờ. My Prince Edward khéo léo đưa các nhân vật vào những hoàn cảnh chẳng đặng đừng, để hỏi “hôn nhân là gì, mà người ta cần đến vậy?” Và điểm mình thích nhất ở phim, là câu hỏi này được đặt vào bối cảnh đương thời của Hồng Kông – Trung Quốc đại lục, khi hôn nhân giả có vẻ là chuyện thường ngày ở huyện để người Đại lục có giấy tờ nhập cảnh vào HK, còn hôn nhân (thật) là thứ ai ai cũng chán ngán, nhưng rốt cuộc đều thi nhau đăng ký hợp đồng.

Vì sống độc thân lương ba cọc ba đồng cũng khó sống. Cuộc sống ở HK, dù là xứ tự do (ít ra là vào thời điểm phim đang quay) nhưng mọi thứ đắt đỏ, bất động sản giá cả trên trời, nên nếu có người nào đó tặng cho mình một nơi ở cũng-tạm, chắc là cũng đáng ký hợp đồng với anh ta cả đời…

Vì nhà ảnh có tiền mua căn chung cư mới! (người HK thật thà ghê ha o,o)

Vì đến tuổi xyz mà không lấy chồng thì sẽ có một bầy các mẹ các bà các dì các thím chạy theo hỏi mày bị sao thế? Hay là les?

Quá nhiều lý do như thế, nên dù ta có cắn có sủa nhau suốt ngày,
Dù ta có “ờ cũng thích” nhưng chẳng yêu nhau nhiều nhặn là bao,
Dù ta “yêu” người yêu như yêu con ki, hễ nó chạy đi đâu không nghe được tiếng lục lạc nữa là phải gào thét chạy đi tìm,

Dù vậy, thì chắc là ta vẫn sẽ ký hợp đồng cả đời với nhau.

Phim không quá hay nhưng chân thật không màu mè, các nhân vật thú vị (vì đứa nào cũng làm mình muốn đập cho nhiều phát) và có nhiều đoạn khá khủng khiếp làm mình không biết nên cười hay nên xỉu, kiểu như

– Chắc vợ anh sắp sinh con trai?
– Ủa sao cô biết? Đúng vậy!
– Vì chẳng ai phá thai khi đó là thai nam.

(Đây là đoạn cô nữ chính nói chuyện với anh chồng giả, anh chồng giả này từng bàn với cô bạn gái (thật) của anh ta nên giữ hay nên bỏ cái thai – nói chung là vụ sinh con ngoài giá thú gì đó ở Đại lục hình như bị cấm hay bị phạt tiền gì đó, mình không rõ. Bẵng đi một thời gian, nữ chính thấy anh chồng giả và bạn gái đã không phá thai, nên mới đưa ra suy luận chính xác như vậy :)))

Mình còn thích cách phim miêu tả cuộc sống tù túng của những người trẻ tuổi ở HK, khi đồng lương ít ỏi không đủ cho họ tự lập, mà sống với cha mẹ hay dưới sự ảnh hưởng của cha mẹ thì ta sẽ chẳng bao giờ có thể trưởng thành. Khi nữ chính chỉ ước ao được thoát khỏi khu phố hiện tại, khu Prince Edward (tiếng Trung là 太子 – Thái Tử), thoát khỏi bà mẹ chồng suốt ngày ám ảnh, nhưng ngay cả anh chồng (thật) cô sắp ký hợp đồng cũng tên là… Edward. Nhìn tứ phương đều không có lối thoát, thập diện mai phục…

Túm lại là ai chưa kết hôn mà muốn đe nẹt cha má thì hãy cho cha má coi phim này (đùa đó đừng làm thật, mình không chịu trách nhiệm bạo lực gia đình), ai lập gia đình rồi muốn cho vợ/chồng mình thấy cái tờ giấy chúng ta ký với nhau, nếu không có/không còn tình cảm, cũng chỉ là một tờ hợp đồng mua xe mua heo mua gà bình thường, không hơn không kém thì hãy rủ nhau xem luôn cho vui (có vui hay không không dám hứa nha) :))))

Chuyện ai nấy kể

Google “minari” một hồi thì phát hiện “minari” là cần nước, hay mình gọi đơn giản là “rau cần” đó, đâu có gì xa lạ 😀

– Bố ơi, sao gà trống lại bị mang sang bên kia để “xử lý”?
– Vì gà trống thịt không ngon, mà lại không đẻ trứng được.
– … *thằng bé gật gật*
– Vậy nên bố con mình phải cẩn thận thì hơn.

Ngoài đoạn hội thoại mang hơi hướm nữ quyền 2021 hơn là những năm 1980, mình thích nhất ở Minari ở phần kịch bản – vì phim kể câu chuyện đạo diễn muốn kể, chứ không phải câu chuyện người khác (như mình chẳng hạn) muốn/nghĩ nó phải kể.

Trên thế giới có bao nhiêu triệu người không sống trên quê hương của họ. Những nước có nền kinh tế tương đối vững chắc, được xem là “mơ ước” của nhiều người xa xứ lập nghiệp như nhiều nước Âu Mỹ, lại càng đông dân nhập cư. Và đối với hàng triệu người đó, có những điều đa số mọi người nhập cư đều phải trải qua.

Nhưng không vì thế mà câu chuyện của ai cũng giống ai. Không phải mọi người nhập cư đều phải hứng chịu kỳ thị (ít nhất là kỳ thị ra mặt :D), khinh thường từ phía người bản xứ – và dù có, có người bị ít, người nhiều, có những người bị ảnh hưởng nặng nề vì kỳ thị, còn số còn lại chỉ nhún vai cho qua vì nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của họ quá nhiều. Không phải gia đình nhập cư nào cũng bất hòa vì kỳ vọng của cha mẹ một đằng mong muốn của các con một nẻo. Không phải ai cũng gặp khó khăn trong việc dạy dỗ con cái vì cách biệt ngôn ngữ (dù ngôn ngữ nhiều khi là rào cản nhưng mình thấy rào cản lớn hơn là cách biệt thế hệ và văn hóa).

Và vì thế, phim có người nhập cư không có nghĩa là phim phải miêu tả tất cả – hay bất cứ – điều nào trong những điểm kể trên. Đó là Minari. Phần lớn kể qua góc nhìn của cậu bé David khoảng 5, 6 tuổi, phim là câu chuyện mà đạo diễn phim Isaac Chung muốn kể, vì dù bao nhiêu phần là thực còn bao nhiêu hư cấu, câu chuyện của gia đình David cũng phần nào dựa vào cuộc đời của anh – sinh ra trong một gia đình Hàn Quốc ở Mỹ, lớn lên ở miền quê Arkansas, nơi chẳng có bao nhiêu người không phải là người Mỹ da trắng sinh sống.

Với một bối cảnh như thế, người xem (hay chỉ có mình nhỉ?) nghĩ (sợ) phim sẽ có nhiều chi tiết dở khóc dở cười thường thấy ở các phim miêu tả người nhập cư – kỳ thị chủng tộc, khác biệt văn hóa và ngôn ngữ, v.v. và v.v. Nhưng không. Minari không có kỳ thị chủng tộc văn hóa nào hết, người Mỹ bản xứ đều đối xử rất tử tế với gia đình David, và ngay cả khi những đứa trẻ da trắng khác nhận ra sự khác biệt giữa chúng và hai chị em David – Anne, những thắc mắc ngô nghê của chúng, “Sao mặt mày lại bẹt bẹt vậy?” (ý nói người châu Á không có mũi cao mắt sâu :))) là thắc mắc vì không biết, chứ không phải vì kỳ thị. Và sau khi nhận ra những khác biệt đó, cậu bé hỏi câu hỏi trên vui vẻ mời David đến nhà ăn tối, ngủ lại qua đêm, rồi hai đứa trẻ trở thành bạn như bao đứa trẻ khác. Tương tự, những người lớn bản xứ trong vùng khá hiếu kỳ khi gia đình David xuất hiện lần đầu ở nhà thờ, nhưng là hiếu kỳ rất tự nhiên như khi người Việt thấy người da đen hay da trắng khác lần đầu tiên trong đời, chứ không phải phân biệt ác ý.

Thế nên, mình nghĩ Minari là câu chuyện của một gia đình là người nhập cư, nhưng nó hoàn toàn không phải là câu chuyện về người nhập cư. Nếu đổi lại gia đình David không phải người Hàn Quốc mà là người da đen, da trắng, da đỏ gì đó, phần còn lại của câu chuyện cũng không có gì quá khác. Một gia đình không thể – hay không cam lòng – trụ lại ở thành phố, sống qua ngày làm những việc nhàm chán như xác định giới tính gà (giờ mới biết đó là một nghề hẳn hòi :O), quyết định đi tìm kiếm tương lai ở một vùng quê có vẻ dễ kiếm sống hơn. Là ước vọng của cha, của “người đàn ông trong nhà”, muốn chứng tỏ bản thân cho con cái thấy mình có thể tự tạo ra thành công của riêng mình chứ không chỉ giỏi xác định giới tính gà. Là nỗi niềm đau đáu “làm gì cũng được, miễn gia đình có nhau” của mẹ. Là cô bé Anne, làm chị nên biết để ý chăm sóc em và quan tâm hỏi han mẹ khi bà ngoại bệnh. Là cậu bé David, hiếu động nhưng vẫn biết nghe lời, biết sợ không dám chạy nhảy quá đà vì cha mẹ dặn rằng em bị bệnh tim. Là người bà, dù không phải “là bà bình thường” vì không biết nấu ăn mà chỉ giỏi đánh bài, làm 10 việc hỏng 5 nhưng đôi khi vẫn là cầu nối giữa con và cháu. Và những người bản xứ, hiếu kỳ có, quái lạ có, nhưng đa phần đều có thiện chí muốn giúp đỡ gia đình chân ướt chân ráo mới chuyển đến vùng quê hẻo lánh của họ. Ở họ, ta nhìn thấy những người bình thường, họ không là những hình tượng “phá cách”, nhưng họ cũng không hề rập khuôn, không đại diện cho bất kỳ tuýp nhân vật nào mà khán giả đã xác định luôn trong đầu về “những người nhập cư” hay “những người da trắng”.

(Nói nhỏ là hồi còn đi thực tập, mình từng ở vùng hẻo lánh ở bang New York hơn một tháng – không phải New York City nha các bạn, ngoài New York City ra thì các vùng còn lại của bang New York khá là vùng sâu vùng xa đó. Hẻo lánh tới nỗi khu mình ở nhiều người Amish, họ từ chối dùng những phát minh thời hiện đại nên chạy xe ngựa chứ không chạy xe hơi nha, ta nói chứ hồi lái xe hơi cạnh xe ngựa của họ phải tự nhéo mình vì tưởng mình đang nằm mơ :)))) Ở đó mình là người châu Á duy nhất, mỗi ngày phải lái xe 20 phút đi mua cơm ở một tiệm cơm người Hoa cách đó mấy mươi km, những người vùng đó rất ít tiếp xúc với người không-phải-da-trắng như mình. Có thể họ dùng từ ngữ không được chuẩn xác – có một bạn gái (người địa phương) trong khoa của mình gọi anh da đen kia là “a colored guy”, thế là bạn bị thầy của mình chửi té tát vì thời nay dùng từ “colored” bị coi là kỳ thị :)))) Nhưng mình thấy có sao đâu, bạn gái đó rất dễ thương, rất tốt với mình, chỉ là bạn ấy không biết nên không đáng trách. Thế nên khi xem phim mình cũng không ngạc nhiên lắm, và phải công nhận thời gian mình ở vùng sâu vùng xa ở Mỹ chưa bao giờ bị kỳ thị hay coi thường.)

Phim quay dễ chịu, nhịp độ vừa phải (không hề chậm :3), dù không có cảnh nào mình thấy là xuất sắc và nhớ mãi, nhưng không có gì khiến mình phàn nàn. Có thể với nhiều người, câu chuyện quá nhàm chán (dù nó vẫn có bi kịch chút chút) và không mang đủ tính xã hội (không lên án, không ca ngợi, không đảng viên cũng không phản động :3), nhưng đó không phải là mục đích của đạo diễn. Dĩ nhiên không phải mọi người nhập cư đều có những trải nghiệm như gia đình David, gặp được những người bản xứ đầy thiện chí (đừng nói di cư sang một quốc gia khác, ở Việt Nam người thành phố vẫn kỳ thị người miền quê, người miền này vẫn kỳ thị người miền khác đó thôi :D). Và rất nhiều khả năng chính đạo diễn Lee đã từng trải qua những khó khăn như nhiều người nhập cư khác (kỳ thị chủng tộc chẳng hạn), nhưng đó không phải là phần câu chuyện mà anh muốn kể.

Mục đích của đạo diễn là kể câu chuyện của anh, của gia đình anh chứ không phải của tầng lớp xã hội nào hay những người nào khác. Và mình trân trọng điều đó 😀

Ai ở Mỹ xin hãy bỏ ra chút tiền mua vé xem phim online ở A24. Phim cũng đang chiếu ở VN đó (nhờ các bạn trên FB còm nên mình mới biết 😀 😀 😀 ) Nếu không ở Mỹ/VN, hoặc đã qua thời gian A24 chiếu phim online/rạp chiếu phim ở VN, có thể xem online ở đây (nếu chỗ này die mà không tìm được chỗ khác thì liên lạc mình, mình tìm phụ cho 😀

Đường chạy vòng quanh

Tựa bài là lấy từ Một cõi đi về của anh ấy nha. 😀

Jung-hee, nhà cậu ở đâu đấy?
– Bí mật!

Nhà cô ấy ở đâu? Ở đây thì sao, ở chỗ khác thì sao? Rốt cuộc cũng chỉ có căn gác nhỏ, cô say ngủ suốt hết cả ban ngày khi người người rộn rã bắt đầu một ngày mới. Rồi đến chiều tối khi ngoài kia tan sở, cô mới thức dậy dọn dẹp chuẩn bị cho một buổi tối cười cười nói nói (mà trong lòng nhói nhói), say xỉn hết biết (chắc để bớt nghĩ đến chuyện đốt chùa người yêu cũ) rồi lại bước ra khỏi quán để quay “về nhà”.

Chưa gặp phim nào khác có chi tiết kiểu tương tự, nhưng khi xem cảnh này, mình đã phải lòng phim và phải lòng câu chuyện của Jung-hee cái rụp. Một nhân vật phụ, nhưng câu chuyện của cô là ví dụ điển hình cho điều đáng quý nhất của My Ahjussi – những câu chuyện về cuộc sống chân thực, không màu mè cũng không cường điệu. Những ngưỡng khổ đau ai cũng phải trải qua, quá khứ ai cũng phải đối diện. Cuộc đời ít khi được như ý, nhưng rồi thì sao?

Người phụ nữ xinh đẹp đeo túi hàng hiệu mang hộp quẹt lên chùa của anh người thương năm xưa dọa đốt chùa, rồi rốt cuộc cũng đâu thể thuyết phục anh ta quay về với cuộc sống trần gian? Nhưng lòng cô, có lẽ đã nhẹ đi được vài gánh.

Và còn hai nhân vật chính? “Tôi muốn mối quan hệ của chúng ta sau này… khi không còn gặp nhau nữa, tôi mong rằng lúc mẹ tôi mất, cô sẽ đến dự đám tang. Khi bà cô mất, tôi cũng sẽ đến dự đám tang.”

Hai người xa lạ đến với nhau trong lúc cùng quẫn, dựa vào nhau để tiếp tục sống. Thứ tình cảm mơ hồ không cần định nghĩa đặt tên, cũng đẹp nhất khi mơ mơ hồ hồ. Cô gái nhỏ ngưỡng vọng hướng về người đàn ông trưởng thành chín chắn, đau khổ dồn nén hết vào lòng để lo cho gia đình, cho công việc. Người đàn ông đó chẳng thể tâm sự cùng ai, cảm thấy chỉ có cô gái xa lạ có thể cùng mình trải lòng. Chút quyến luyến, rung động, tôn trọng lẫn nhau, tình cảm nào đâu có lỗi gì?

(Tình cảm không có lỗi nhưng hành động thì có, nên chúng ta hãy cố gắng phân biệt hai khái niệm này đừng lập lờ mập mờ nhầm lẫn nhá!)

Dù cho đôi lúc có hơi kịch tính cùng những màn đấu đá xiên xẹo vẹo lưng đến khó tin trong công ty (thôi bỏ qua đi), phim vẫn đọng lại những kỷ niệm thật đẹp khi gia đình Park Dong-hoon quây quần bên nhau, đánh nhau rồi ủi an nhau, khi những người đang xuống dốc – ở một xã hội luôn đòi hỏi người ta phải đi lên – tìm được những niềm vui nhỏ bé ở quán bar Jung-hee, khu họp mặt giải trí kiêm luôn phòng cố vấn tình cảm, giải quyết hiềm khích, một nơi hiếm hoi có những người hàng xóm – ở thế kỷ 21 – vẫn còn muốn tụ tập với nhau.

(Là nơi những người cô đơn đứng cạnh nhau không cần nói lời nào, ở cùng nhau vài dăm phút rồi đường ai nấy đi. Giống như ngày xưa Jaewon đã ngồi cạnh mình ở Bologna đêm cuối cùng cả hai còn ở đó, ngồi cạnh mình và không nói gì cả, mình cũng đã cảm thấy không-còn-cô-đơn :D)

Và dù khúc giữa nhiều lúc hơi cao trào, hơi đày đọa nhân vật quá tay, thì kết thúc của phim lại quá hay quá hợp tình hợp lý quá đáng vỗ tay bis bis. Mọi chuyện kết thúc như những câu chuyện bình thường của gia đình ta, hàng xóm ta, của hot girl nào đó bỗng-dưng-rớt-bịch vào đời ta (rồi chạy ra ngay tắp lự). Ngay cả ông anh suốt phim khốn khổ vô tích sự cũng có cái kết thúc rạng ngời – khi ổng cuối cùng cũng làm được một việc thiện vô cùng ý nghĩa trong 50 năm cuộc đời. Và đống tiền ổng giấu dưới chiếu (mà ai cũng biết nhưng vờ làm ngơ) cuối cùng cũng làm mình phải vừa cười vừa sụt sùi rớt nước mũi, tự hỏi sao anh/chị nào viết kịch bản làm một cú ngoạn mục hay dễ sợ vậy 😀

Dù không thể cùng nhau tiếp tục đi trọn cuộc đời, con đường ta đã cùng bước đi năm nao cũng sẽ để lại những dấu chân song hành đó. Nhìn lại con đường cùng nhau đi qua và mỉm cười (và có tài liệu để viết kịch bản phim) có lẽ đã là hạnh phúc rồi.

Phim mình xem trên Netflix 😀

Tóc em như làn khói

Tôi bị nghiện cà phê. Không có thì sao? Chẳng sao cả. Không nhức đầu, không buồn ngủ (thật ra uống vào cũng đâu có tỉnh ngủ hihi), làm việc bình thường. Nhưng, một buổi sáng không có cà phê là một buổi sáng chưa bao giờ bắt đầu. Một ngày không có cà phê là một ngày chưa trọn vẹn. Chỉ cần ngửi mùi cà phê, chưa cần uống, đã cảm thấy quen thuộc dịu dàng vây quanh. Sự phụ thuộc tâm lý không có, cũng không cần, lời giải thích. Cũng như nhiều người quen ăn cơm, việc dùng bữa cũng gọi là “ăn cơm” (dù bữa đó có thể ăn mì ăn bún vẫn gọi là “ăn cơm”), không có cơm thì sao? Chẳng sao cả, nhưng vẫn phải có.

Miso cũng vậy. Xuyên suốt câu chuyện tửng tửng buồn buồn rất thản nhiên theo phong cách đời-là-vậy, chẳng bao giờ có cảm giác cô là một con nghiện thuốc lá/rượu/người yêu theo nghĩa không có thì không sống được. Mà dù trải qua bao nhiêu đắng cay, bị đánh giá, khinh rẻ, cười cợt, vẫn chỉ thấy một người phụ nữ biết mình muốn gì, và (dù người khác có thấy cuộc sống đó bần hàn, điên rồ, dở dở ương ương) nhất quyết sống vì ba điều kể trên: thuốc lá/rượu/người yêu (theo thứ tự này nhé!)

Cũng muốn gạch “thuốc lá” với “rượu” cho nó bình thường xíu, mà lòng chỉ cho phép gạch “thuê nhà” thôi!

Giá thuê nhà tăng, giá thuốc lá cũng tăng, tiền thì không có nên phải chọn một trong hai. Dễ quá: thôi không cần thuê nhà nữa, bạn bè có vài đứa thể nào cũng có đứa cho mình ở đậu, nhưng không có thuốc lá thì không thể chấp nhận được! Toàn bộ câu chuyện xoay quanh sự lựa chọn giữa những cái xã hội cho là cần thiết, là tối thiểu – công việc và chỗ ở, và những cái với bản thân Miso mới là thiết yếu.

Câu chuyện của cô, không cần cảm thông. Như tôi, có muôn vàn câu hỏi, tại sao cô nấu ăn giỏi thế không đi làm nhà hàng mà lại đi dọn dẹp vệ sinh mướn? Tại sao cô và người yêu – dẫu yêu nhau là thế, không chung tiền vào ở chung một căn hộ, mà lại mỗi người ở một nơi để rồi huhu mùa đông lạnh quá, mình chờ đến mùa xuân ấm lên hẵng abc vậy… Và dĩ nhiên là câu hỏi bức bối bức xúc sôi sùng sục tôi – và hầu như tất cả những người bạn của cô – gào thét, muốn hỏi cô, “Vậy sao cô không bỏ quách thuốc lá/rượu/người yêu đi để mà sống cho ra con người?”

Bộ phim phản ánh thực trạng nghèo khó của những người ngoài lề xã hội ở Hàn Quốc ư? Ờ mây-bi. Nhưng hơn thế rất nhiều, phim chỉ là câu chuyện một cô gái lựa chọn cách sống khác với những người xã hội gọi là bình-thường. Cô có say rượu thì cũng chỉ ngà ngà chứ chẳng bao giờ đến mức mất kiểm soát; cô nghiện thuốc lá nhưng khi cần sẽ mua loại rẻ hơn, cũng không cần trộm cướp hay đi ăn xin để có thuốc hút. Nên nghiện thuốc lá và rượu cũng thế, mà nghiện mì hoằn thắn hay bánh canh cua cũng vậy. Đều là những thứ với người khác thì bỏ được, nhưng với ta là không thể.

Hồi đại học, có một người (từng là) bạn hỏi sao tôi không chịu đi ra ngoài hẹn hò tiệc tùng mà cứ suốt ngày ru rú trong xó nhà. Tôi có đang sống không? Tôi bảo, có chứ, nhưng không phải theo định nghĩa của cậu.

Kết quả thì sao?

Tôi đã tiễn người ấy ra khỏi đời mình với lời chúc phúc nhẹ nhàng súc tích đong đầy yêu thương, Bye bitch 🙂

Có thể bảo cô ngây thơ, bảo cô hoang đường khi mong đợi những người bạn – nhiều người ngày xưa chính cô đã từng giúp đỡ – có thể cho mình một mái nhà tạm thời. Nhưng niềm kỳ vọng của cô cũng nhẹ nhàng như cái cách cô đối diện với tình cảnh vô gia cư của mình vậy. Nhờ một chút, nhưng khi hiểu hoàn cảnh của từng người, cô nhẹ nhàng, thanh thản ngẩng cao đầu bỏ đi không oán trách, trước khi đi không quên dọn dẹp, lau chùi, nấu một bữa ăn chỉn chu cho những người đã cho mình ở nhờ dù một đêm hay cả con trăng. Bỏ đi nhưng không bao giờ quên để lại một lời cảm ơn. Đâu phải ta không muốn giúp nhau, nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng, có những khó khăn riêng – và niềm vui riêng chẳng thể nào chia sẻ.

Và nếu cuộc sống đã là của riêng mỗi người, chẳng ai sống được cho ai, thì lựa chọn cũng vậy. Và vì chẳng ai có thể đưa ra sự lựa chọn hộ người khác, nên lần sau hãy bớt trách cứ người ta “vì anh chọn abc nên cuộc sống anh nó mới def”, vì mình đâu phải là người ta, làm sao hiểu được? Miễn nói câu cảm thông sáo rỗng, vì không ở trong hoàn cảnh của họ chắc gì đã cảm thông được (bài này được thầy cô dạy rất kỹ ở trường :v) Chỉ cần bớt đánh giá, bớt bĩu môi, chịu khó tôn trọng lựa chọn của người khác là thấy đời bớt mệt rồi!

Biết đưa ra lựa chọn đã là khó. Biết kiên trì với quyết định lại là điều chẳng mấy ai làm được. Miễn sao không ảnh hưởng người thân, ảnh hưởng an ninh xã hội, ảnh hưởng kinh tế quốc gia thế giới toàn cầu v.v. và v.v., thì một người sống với quyết định của mình không chút oán thán đã là người sống cuộc sống chẳng có gì phải hối hận.

Microhabitat, đạo diễn Jeon Go-Woon (2017).

Trên mạng có stream phụ đề tiếng Việt; mình down trên avistaz và đã chia sẻ link down ở JPN hoặc ở đây :D.

Đàn sếu trở về

Em mải miết tìm anh,
chạy mãi, chạy chẳng biết ngày mai, qua những cầu thang hẹp
qua đám đông loạn lạc, những binh đoàn xe tăng cạn kiệt lăn trên đường phố
đàn sếu hôm qua đã chẳng còn bay, và anh
ra đi không lời từ biệt.

Đọc tiếp “Đàn sếu trở về”