Umimachi diary

Cái gì đây? O.o

Hôm nay đi google thử xem có gì mới, vậy mà tìm thấy phim của Koreeda đi dự Cannes năm nay nữa nè, hơn nữa còn tranh Cành cọ vàng đó :D (dù nó không có mùi Palme d’Or đâu nhưng vẫn thích vì như vậy bảo đảm sẽ được phát hành nhanh hơn cho mình được xem :D)

Phim lần này toàn diễn viên nổi tiếng không hả o,o Ayase Haruka, Nagasawa Masami, Kaho o,o

Thật sự là mình có chút buồn khi Koreeda chuyển từ nguyên tắc chỉ mời người không chuyên, chuyển sang mời diễn viên chuyên nghiệp (bắt đầu từ Hana yori mo naho), mà đỉnh điểm là phim này đó (thật ra là tại vì mình thấy chỉ có Kaho là diễn hay trong 3 nữ chính thôi :D)

Nhưng mà ngóng thì vẫn ngóng >”< Phim dựa manga Umimachi diary (Nhật ký làng ven biển) kể về ba chị em đi dự tang lễ của cha và gặp gỡ người em gái cùng cha khác mẹ lần đầu tiên tại đám tang. Hi vọng phim được chiếu ở Mỹ, mong quá điiiii >”<

Mùa hè buồn (ngủ)

vlcsnap-2015-04-25-20h41m15s982

Hôm qua vừa xem Gomen (phim này cũng hay, ai thích kiểu phim về quá trình trưởng thành nên xem ^^) thì lại nhớ đến Tamako in moratorium (tạm dịch là Tamako ngủ đông đi ha :D). Mình xem Tamako lâu rồi, hình như từ mùa hè 2014, khi trời còn oi bức và ngày còn dài dằng dặc. Khi xem Tamako cũng chỉ đọng lại cảm giác đó – thời gian trôi qua chậm thật chậm, nhất là khi người ta chẳng biết làm gì với cuộc sống và tương lai, và ngày nào cũng như ngày nấy chẳng chịu trôi đi. Nhưng cũng không sao, vì người ta còn trẻ mà.

Tamako tốt nghiệp đại học, vì không có việc như bao bạn trẻ tốt nghiệp đại học khác nên tạm về ở với bố. Bố Tamako có cửa hàng bán đồ thể thao, rất quan tâm đến con nhưng cũng như những ông bố khác, khá vụng về khi nói chuyện với con gái. Càng quan tâm hỏi han nó càng cáu, bảo nó đứng dậy dọn dẹp thì bị nó quát, “Đang ở trong toilet!”, mua đồng hồ đẹp cho nó bị nó bắt đem đi trả lại, bảo sẽ ủng hộ mọi kế hoạch tương lai của nó thì nó bỗng gục đầu vào gối khóc rồi chạy vào phòng. Tamako đã sống những ngày như thế với bố, vật lộn với việc xin vào làng giải trí (mà lại phải lén lút vì không được nhận thì xấu hổ lắm…), bên cạnh đó có thêm cộng sự bất đắc dĩ (bị ép buộc) là cậu bé cấp 2 đã có bạn gái và luôn nhìn Tamako với ánh mắt thương hại. Rồi bố Tamako nghe đâu có hẹn hò với ai đó, và Tamako lên kế hoạch theo dõi đối tượng này để xem bà ta là ai, lại muốn đến phá đám cuộc sống vốn chỉ có hai bố con (quát tháo nhau).

vlcsnap-2015-04-25-21h25m08s821

Tamako không có cốt truyện, phim cứ trôi đi, trôi đi chầm chậm cũng như tâm trạng của những người trẻ tuổi chưa biết mình sẽ làm gì và ngồi chờ tương lai chầm chậm chầm chậm đến với mình. Nhưng mình thích phim cũng chính bởi không gian ấy, chỉ cần không gian ấy thôi đã đủ để mình nhớ về những ngày mình như Tamako, dù trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến tương lai nhưng ngoài mặt lại có vẻ lười chảy thây chẳng làm gì chẳng suy nghĩ gì sất. Khoảng thời gian mình chẳng muốn “được” ai quan tâm, bởi bản thân đã không muốn nghĩ đến hai chữ “tương lai”, thì người khác dù thúc giục hay cảm thông đều khiến mình cảm thấy thật ngứa ngáy nhức nhối :)) Maeda Atsuko trong vai Tamako đóng rất tự nhiên, đầu bù tóc rối nằm đọc manga vào toilet đọc manga lúc đi ra đường thì toàn cúi đầu vì sợ gặp phải người quen :)) đem lại cảm giác rất gần gũi :p Nói chung là một phim Nhật rất Nhật, phim của đạo diễn Yamashita Nobuhiro và đề tài tuổi trẻ quen thuộc của anh (Linda Linda LindaTennen kokekkou) :p

Ngắm trăng

the-briefcaseTôi thích Kawakami Hiromi, thích lắm lắm.

Văn của chị là vẻ đẹp giản dị mà tôi thường mường tượng ra khi nghĩ đến Nhật Bản. Cũng như khi tôi ngồi ở vườn đá ở Ryoan-ji, trong vườn chỉ có những hòn đá được sắp xếp gọn ghẽ và những thau nước đỏ nằm đều tăm tắp, ngoài vườn tiếng mưa rơi tanh tách lên những viên sỏi nghe thật vui tai, có mấy em bé tiểu học ngồi vẽ lại khu vườn, còn tôi ngồi đó không biết là ngắm mưa hay ngắm đá.

Sensei no kaban (tạm dịch, Chiếc cặp của thầy) là một câu chuyện lặng lẽ, gọi là chuyện tình cũng được mà không phải chuyện tình cũng xong. Có những khi lái xe đi giữa trời mưa, tôi nhớ đến Tsukiko và thầy ngồi ngắm trăng cùng nhau bên thềm. Truyện chẳng có gì, chỉ có Tsukiko và thầy tìm được nhau giữa cô đơn. Họ cùng nhau đón xe buýt, cùng nhau đi uống rượu ở quán bar, rồi nói những chuyện chẳng có đầu đuôi gì ở nhà thầy. Thầy có khi nghiêm túc, có khi thích đùa cợt, Tsukiko thì ăn nói trống trơn, nói chuyện với thầy mà như với bạn cùng trang lứa, không biết rót rượu cho người khác phái, cũng chẳng thuộc thơ văn gì dù ngày xưa đã học lớp Văn của thầy. Nhưng tình cảm dù ở tuổi nào cũng thế, chẳng cần quá nhiều điểm tương đồng, chỉ cần có thể thoải mái cùng nhau ngắm trăng, đi hái nấm, ngắm anh đào, cùng nhau uống rượu cho tới say rồi ngủ lăn ra cạnh nhau là đã đủ đẹp :D Và cho dù Tsukiko đã gần 40, còn thầy lại hơn Tsukiko nhiều tuổi, nhưng những cảm xúc của tình yêu chẳng thay đổi theo tuổi tác, theo danh phận.

Như khi thầy hỏi Tsukiko, Em có muốn có một mối quan hệ tình cảm với thầy không?

Và Tsukiko khóc òa ôm lấy thầy, Em đã thích thầy bấy lâu nay rồi mà, thầy đang hỏi gì vậy?

Tình yêu chỉ bé nhỏ như thế, khi Tsukiko bảo rằng, Thầy sẽ còn sống lâu, lâu lắm, và thầy mỉm cười. Tình yêu chỉ ngắn ngủi như thế, mong manh như thế, khi Tsukiko mở chiếc cặp thầy để lại cho cô, và trong đó chẳng còn lại gì. Trống không.

Chỉ còn nỗi nhớ của cô về thầy mà thôi.

🍁

Sách có bản ebook (tiếng Anh) ở mobilism.

Nghe mùi trứng khét

trungkhetLâu lắm rồi mới đọc một quyển sách khiến mình muốn… đọc sách.

Với mình đọc sách khó lắm, khó vì đọc sách rất tốn thời gian nên phải thấy thích cả nội dung cả cách hành văn mới đọc nổi, không như khi xem phim vì vừa có âm thanh hình ảnh cốt truyện đủ thứ nên chỉ cần thích một trong những yếu tố đó thì cũng ráng lết được cho tới hết 1 tiếng 50 phút.

Julian Barnes có kiểu viết mà người ta hay trêu người Anh – khoái ra vẻ và khoái tự lên án cái sự ra vẻ đó của mình. Một câu văn không có từ nào khiến người đọc không tra từ điển sẽ không chịu được, mà trong cùng một câu đó đã đang tự chửi tại sao lại cần phải ra vẻ nguy hiểm như vậy. Truyện kể về sự trưởng thành (hay không thể trưởng thành) của những người trẻ tuổi, và những ký ức cho dù đến lúc bạc đầu cũng không có can đảm đối diện. Về việc tự quyết định số phận của mình thay vì để cuộc đời kéo mình trôi tuột đi. Và về ký ức và sự thật – lịch sử là lời nói dối của kẻ thắng cuộc, hay “chỉ là ký ức của người sống sót, và đa số bọn họ đều chẳng thắng hay thua.”? Truyện làm mình nhớ đến Rừng Na Uy, tuy rằng xét lối hành văn mình không thích Murakami lắm (trừ một số truyện ngắn như Tony Takatani hay Người đàn ông băng), nhưng cả hai tác phẩm đều là sự băn khoăn về quá khứ và về tuổi trẻ mong manh, tuyệt đối hóa cuộc sống và vỡ òa khi cuộc sống đó không như mình tưởng tượng.

Càng về sau, người ta càng tự xây dựng cho ký ức theo ý họ muốn, như thể ai cũng là đạo diễn cho bộ phim của riêng mình. Nếu từ trước tôi đã nghĩ bạn ưu tú, trong ký ức của tôi sau này bạn sẽ là vỹ nhân. Nếu tôi đã có cảm giác không hay về bạn, sau này bạn sẽ nhân vật phản diện xấu xa hơn cả Jafar của Aladdin và cây đèn thần. Kiểu như vậy đó. Và tôi tự thuyết phục bản thân rằng ký ức của tôi là phiên bản đúng nhất của sự thật. Ờ, có lẽ nó là sự thật. Mỗi người có một phiên bản sự thật riêng của mình.

Nói tới đây thôi không nói về truyện nữa, dù sao thì cốt truyện và cái sự vòng vèo của nó không phải là điểm mình quan tâm. Riêng mình, cái kết (và bí ẩn của truyện) làm mình không thể thích truyện được dù mình rất rất muốn thích nó, vì mình dị ứng những thứ vòng vèo phức tạp. Trong đời chắc mấy chuyện phức tạp như vậy xảy ra nhan nhản đó hả, nhưng với mình là không cần thiết để làm một tác phẩm lẽ ra rất rất đẹp trở nên nguy hiểm. Giờ mới biết Julian Barnes là tác giả rất nổi tiếng ở Anh (làm sao biết được vì mình có đọc sách đâu mà…) và The Sense of an Ending đã đoạt giải Man Booker trong những năm gần đây. Giải hay không giải không cần biết, nhưng (đặc biệt là trong thời đại của 50 Shades) một người hành văn vừa thong thả vừa mỉa mai vừa đẹp đẽ như Barnes lâu lắm rồi mới gặp.

Đọc xong quyết định là không thích truyện nhưng lại có cảm giác thèm đọc sách. Hóa ra việc đọc sách nhiều khi cũng vui đó chứ hả o.o

Hé lu!

AE

(Tất cả phần thân bài chỉ là biện hộ cho việc năm mới pọt hình chai đẹp mà thôi)

Chọn hình em này khó quá, vì có những người khi nói chuyện/cư xử/hành động rất duyên dáng nhưng trên hình thì cũng thường thôi :D (giống như Juri vậy đó ^^) Sau Joseph Gordon-Levitt, mình có cảm tình với em Ansel Elgort này nhất trong các diễn viên nam tre trẻ hiện nay vì… ẻm cười rất là dễ thương và xả láng, xem ẻm cười là thấy yêu đời rồi, mà năm mới thì cần yêu đời yêu người (đẹp) chớ hả :p Và với cái kiểu hài hài pha chút đểu đểu tự nhiên như không có gì, mình nghĩ em sẽ đóng được rất nhiều vai trong tương lai đó.

Có cảm tình tới nỗi mình chịu ngồi xuống coi The Fault in Our Stars luôn là đủ biết (thật ra cũng nhờ xem cheo lơ của phim mà biết tới ẻm) T_T Phim xem được, cũng kiểu bệnh mà không bi quan mà Nhật đã làm cách đây 10 năm đó o,o Không hay không dở, nhưng để cho giới trẻ xem thì nó còn khá hơn nhiều mấy phim kiểu yêu sống yêu chết hay đại khái kiểu 50 Shades blah blah blah. Em Shailene khi nói về phim đã nói rằng,

Có những người cho rằng các cô cậu tí tuổi đầu, biết tình yêu là gì đâu, nhưng với tôi tình đầu cũng quan trọng như tình khi ta 30, 40, 50, 80 tuổi. Quan trọng y như bất kỳ mối tình nào khác,

và mình đồng ý với em ở khoản này. Có thể không phải là mối tình cùng ta đi đến cuối cuộc đời, nhưng là dấu ấn xanh rì của thanh xuân.

Bonus thêm video phỏng vấn Ansel Elgort & Shailene Woodley. Em Ansel ăn nói vừa buồn cười vừa nhã nhặn, kiểu này ở ngoài đời chắc gái đổ rạp á :)) “I only do movies with Shailene”, em Shailene đáp lại, “Exclusively”. Phải nói là xẹt lửa luôn :))

Đầu năm đầu tháng chúc các bạn một năm xem phim dù trớt quớt vẫn thấy hơn hớn :))

Tuổi trẻ đâu có lỗi!

Gần đây xem được nhiều phim vừa ý nhưng không thể cứ ngày nào cũng viết blog được nên để từ từ vậy.

Tôi đã luôn nghĩ, có lẽ Kudo Kankuro sẽ không bao giờ làm được một Tiger & Dragon thứ hai, cũng như nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ có Rainbow Song nào thứ hai cho Juri, cho tôi nữa.

Riêng suy nghĩ thứ nhất, cho tới giờ thì tôi nghĩ là đúng. Nhưng mà, Xin lỗi tuổi trẻ! là một phim thật tươi trẻ (cũng như cái tên của phim), thật dịu dàng của Kudo, tới nỗi trước giờ không nghĩ Kudo có khả năng dịu dàng như vậy đó o,o Đọc tiếp

Bình thường thôi

vlcsnap-2015-01-05-03h09m23s140

Cũng không biết bao nhiêu lần đã định viết gì đó cho Soredemo, ikite yuku, hay “Chúng ta vẫn sống”. Hôm nay không phải là có ý quảng bá review gì cho phim, chỉ là đột nhiên nhớ đến Futaba và Hiroki từng nói với nhau có ước muốn được làm những người bình thường và sống bình thường, rồi lại nhớ đến mình. Chỉ là đột nhiên, đột nhiên thế thôi, nhớ tới từ futsuu hai người thì thầm với nhau.

Thật ra ai mà chẳng có những lúc tự hỏi phải sống như thế nào, với trường hợp của mình thì lâu lâu lại nghĩ, mình phải viết về những điều mình yêu thích như thế nào, phải xem phim như thế nào?

(kiểu như xem Tarkovsky mà buồn ngủ thì phải thế nào, không phải nói đùa chứ hồi xưa mình nhớ khi xem Ugetsu monogatari mình còn lấy sổ ra chép những điểm mình chú ý nữa, vì sợ xem xong quên mất thì tội cho bác đạo diễn quá. Nhưng hôm nay mình xem Tarkovsky, và mình suýt gật, và mình thấy rất thoải mái và lại nhớ về phim khác của Tarkovsky và muốn xem lại phim đó – cho dù khi xem phim đó mình cũng gật, nói chung là rất dễ chịu).

Kiểu như hôm nay giữa những thông điệp để quá khứ ngủ yên và tiếp tục sống vì hiện tại blah blah bla thì mình lại nhớ đến Soredemo vì một câu nói bâng quơ thế thôi.
Mượn câu nói trong phim, ừ thì mình cứ bình thường, bình thường như mình thế thôi. Futsuu.