
Koreeda tâm sự về Look Back – bộ phim dựa manga của Fujimoto Tatsuki về tình bạn niên thiếu: “Tôi đã rơi nước mắt suốt quá trình làm phim”.
Câu chuyện theo chân Fujino (Nanase Furi lúc bé, Deguchi Natsuki lúc lớn) và Kyomoto (Okada Rokka –> Makita Aju). Fujino hoạt bát, nổi tiếng trong trường nhờ những trang manga ngắn, để rồi bị chấn động khi thấy manga của người bạn cùng lớp không-rõ-mặt Kyomoto, một cô bé nhút nhát chẳng bao giờ ra khỏi nhà nhưng nét vẽ lại chững chạc như người trưởng thành. Từ đối thủ trở thành bạn bè và họa sĩ manga đồng hành – Fujino vẽ nhân vật, Kyomoto vẽ cảnh, phim trải dài tình bạn 13 năm của họ, từ khi bắt đầu vẽ chung, trưởng thành rồi xa cách.


Phim quay ở Tohoku (Đông Bắc) trong suốt một năm, trải qua những thay đổi của bốn mùa chuyển giao, những điều kỳ diệu cũng như bối rối của quá trình trưởng thành.
Deadline trò chuyện với đạo diễn Koreeda về tác phẩm đang trình chiếu ở Venezia này.
Deadline: Ông bắt tay vào làm Look Back khi nào?
ĐD Koreeda: năm 2023, tôi được gặp tác giả Fujimoto Tatsuki; dự án đã bắt đầu trước đó, có lẽ khoảng 2022.
Deadline: Vì sao câu chuyện này lại khiến ông muốn chuyển thể? Ông có đọc manga thường không?
ĐD Koreeda: Tôi không đọc nhiều lắm nhưng có yêu thích một vài tác giả và thường theo dõi họ. Thật ra tôi không thuộc thế hệ lớn lên với tuần san Shonen Jump (tạp chí manga hằng tuần), nhưng Fujimoto (tác giả manga) thì thuộc thế hệ này. Thế nên, nếu không nhờ tác phẩm ở trong một tuyển tập thì tôi cũng không biết, “Ồ, đó là truyện của Fujimoto Tatsuki”. Lúc đầu tôi đã bị bìa truyện cuốn hút.
Khi tôi đọc truyện là đang vào thời COVID, những dự án của tôi cũng chậm lại. Tôi đã thấy câu chuyện rất cuốn hút, kể về những người nghệ sĩ gặp phải những tình huống tuyệt vọng ngoài tầm kiểm soát của họ, và cách họ vượt qua nghịch cảnh để lại tiếp tục sáng tạo. Tác phẩm này đã khích lệ tôi rất nhiều.
Deadline: chuyển thể một tác phẩm vốn đã mang tính hình ảnh có làm ông e ngại? Ông chuyển thể một tác phẩm manga với các khung hình. Điều này có ảnh hưởng đến quá trình dựng phim?
ĐD Koreeda: Tôi hiểu trong manga, các khung hình đã được định sẵn; kích cỡ và tỷ lệ của từng khung hình sẽ tạo nhịp và thay đổi tốc độ cho trải nghiệm khi đọc. Dĩ nhiên khi lên phim ta không thể tái tạo lại từng khung hình được, nên phải nắm bắt được những khung hình mấu chốt của truyện.
Nhưng dĩ nhiên, dựng phim không phải là tái tạo lại manga. Khi gặp được Fujimoto và một người trợ lý chuyên nghiệp của các nghệ sĩ manga, tôi mới hiểu tầm quan trọng của âm thanh trong quá trình sáng tác manga. Khi lắng nghe một họa sĩ vẽ khung hình, cách họ vẽ từng nét, tốc độ, sự tự tin, tất cả đều phản ánh tính chuyên nghiệp và tài năng của họa sĩ này. Khi đó, tôi đã biết âm thanh sẽ là một phần rất quan trọng của phim. Ý tưởng chủ đạo của phim sẽ xoay quanh việc nhìn vào bóng lưng của nhân vật chính. Khi bắt đầu đặt bút, trong âm thanh sẽ có ngập ngừng. Từ từ, tốc độ sẽ gia tăng và ngày càng nhanh hơn. Khi hai người bạn cùng nhau vẽ, sẽ có đến hai luồng âm thanh. Tôi biết nếu lấy ý tưởng này làm chủ đạo và làm phim xoay quanh ý tưởng đó, phim sẽ đơn giản nhưng có sức truyền tải mạnh mẽ.
Deadline: Vì sao ông lại giữ giới tính cho hai họa sĩ manga là nữ, dù có thể chuyển thể thành hai cậu bạn?
ĐD Koreeda: Tôi chưa từng nghĩ đến việc đổi giới tính vì muốn trung thành với nguyên tác. Khi ta nghĩ đến hai nhân vật Fujino và Kyomoto, cả hai đều mang một phần tên của Fujimoto, đúng không? Fujimoto đã bảo tôi hai nhân vật này sống trong anh. Có thể anh đã viết nên được câu chuyện này với hai người bạn nữ, vì nếu là nam thì sẽ quá giống bản thân mình, và anh cần một khoảng cách để phát triển tính cách nhân vật.
Deadline: Quan sát hai nhân vật lớn lên trước mắt chúng ta rất tuyệt vời. Bí quyết là gì?
ĐD Koreeda: Miêu tả quá trình trưởng thành của hai nhân vật có lẽ là chuyện khó nhất. Tôi để bốn diễn viên gặp gỡ và làm quen với nhau, và sự tương tác của hai nhân vật giống như người ném và người bắt trong bóng chày. Deguchi Natsuki là người ném, Makita Aju là người bắt. Hai diễn viên nhí cũng phải lột tả được mối quan hệ này. Khi chọn diễn viên, tôi đã nghĩ đến sự tương tác này.
Deadline: rất nhiều phim của ông có chủ đề tiếc nuối, nhưng chưa có phim nào lột tả sự nuối tiếc như phim này.
ĐD Koreeda: Hơi khó giải thích, nhưng là người sáng tạo, thì quá trình sáng tạo không chỉ có niềm vui. Đến lúc nào đó, ta phải tự hỏi, “Vì sao tôi lại tiếp tục sáng tạo?” Tôi đã kết nối với manga qua tư tưởng này. Phân nửa những người đã đưa tôi đi qua quá trình này không còn trên đời nữa. Tôi nhớ đến những nhà phê bình như Donald Richie, Roger Ebert, Tony Rayns, những cố diễn viên như Kiki Kirin hay những nhà sản xuất đã qua đời. Cũng thế, Fujino nhớ đến Kyomoto và quyết định tiếp tục sáng tác, mang theo di sản của Kyomoto trong tác phẩm của mình. Tôi đã rất cảm động.
Deadline: Sao ông có thể làm việc năng suất vậy? Ông có bao giờ nghỉ ngơi không?
ĐD Koreeda: Đây không phải là lần đầu tôi làm hai phim cùng lúc. Look Back kéo dài suốt một năm vì phải quay cảnh qua các mùa. Trong thời gian chờ đợi mùa chuyển giao, tôi tiếp tục quay Sheep in the Box. Lúc trước tôi cũng từng quay Umimachi Diary (Our Little Sister) và Umi yori mo mada fukaku (After the Storm) song song. Cũng như trường hợp này, một phim là kịch bản của tôi, một phim là chuyển thể, nên chuyển từ phim này sang phim kia không khó.
Deadline: Có lúc phim tưởng như sẽ có một đoạn rất tăm tối, nhưng ông không chọn lối đi này. Koreeda làm phim kinh dị sẽ ra sao?
ĐD Koreeda: Phim kinh dị á? Anh muốn xem tôi làm à?
Deadline: Tôi tò mò lắm, tôi nghĩ ông có thể làm phim rất tăm tối.
ĐD Koreeda: Tôi cũng muốn thử. Nhắc đến kinh dị thì tôi nhớ đến Kwaidan của Kobayashi Masaki. Lúc bé khi xem phim với mẹ, trên tivi thường phát sóng Yotsuya Kaidan (loạt phim làm về ma quỷ), còn tháng 12 họ hay chiếu Chuushingura (tác phẩm về việc báo thù thời Edo). Tôi rất có hứng thú với hai ý tưởng này, hi vọng một ngày kia tôi sẽ làm được.
Deadline: Sắp tới ông có dự án gì?
ĐD Koreeda: Tôi đang viết kịch bản nhưng vẫn chưa biết nó sẽ đi đến đâu, nhưng có lẽ sẽ là phim không nói tiếng Nhật. Sau dự án này, có thể tôi sẽ lại quay về Nhật và làm phim có yếu tố lịch sử – đặc biệt là trong chiến tranh, để bản thân có thể hiểu rõ về thời kỳ này hơn.
Ngoài ra, Koreeda còn cho biết Venice là nơi rất có ý nghĩa với ông, vì đây là nơi phim đầu tay của ông (Maboroshi no hikari) được trình chiếu. Ông còn nhớ ông đến Venice vào ban đêm, sáng thức dậy ở khách sạn Excelsior và nghĩ, “Trời ơi, LHP Quốc tế là thế này đây!” Sau đó khi đi xuống sảnh chính thì gặp Kitano Takeshi vừa mới đi bơi về, và Kitano mang hào quang lấp lánh. Thế nên khi nghĩ đến Venice là Koreeda nghĩ đến Kitano.
















