Ầu ơ bác lại làm phim mới

vlcsnap-2017-01-27-21h44m08s411

cái này là cảnh trong Distance, aka không liên quan =))

Bảo đảm không mấy ai quan tâm nhưng blog cá nhân là nơi muốn nói gì thì nói chửi ai thì chửi và khen ai cũng được, nên phải cảm thán là bác sắp làm phim mới. Và lại là hợp tác với Fukuyama Masaharu. Mình không phải là không thích ảnh, mà là mình ghen tị với ảnh vì ảnh được bác túm hoài hà!

Riết rồi, bác luôn thích những diễn viên quen thuộc. Abe Hiroshi, là anh Ryo tào lao phim nào cũng tên Ryo, Fukuyama Masaharu, là người đàn ông thành công máu lạnh nghề nghiệp là trên hết (nhưng cuối cùng vẫn nhận ra mình có tình cảm chứ không phải Android). Trong phim này, Fukuyama đóng vai một luật sư không quan tâm đến sự thật, miễn sao anh ta thắng kiện, và còn tự hào về điều đó. Nhưng một vụ giết người nọ đã khiến anh phải chiêm nghiệm lại khái niệm “sự thật”.

Nguồn 12

Nói chung là mình nghe nói vậy thôi, chứ phim của bác biết đâu mà lường, nhiều khi nghe hồi hộp thú vị vậy chớ tới lúc coi vẫn ngủ là ngủ =)) Nghe nó hơi hơi giống Distance, mà phim đó ngủ thấy mồ nội luôn (và dù mình không quá thích nhưng nó vẫn đẹp ghê gớm ‘___’)

Cũng mong được ngủ tiếp, chớ mà không muốn gật phút nào thì chắc sẽ hơi buồn vì bác lại đổi style =))

Sâu hơn biển cả

afterthestorm_final_usposter_300dpi

Cái poster release ở Mỹ đẹp dã man ‘____’

Hoặc có thể gọi phim này là phim, “Làm người thật khó” 😀

Có những người chỉ thích làm đậu hũ. Hoặc cũng có những người thích nấu những món khác, nhưng chỉ khi quay về món thân quen nhất, họ mới là chính họ.

Mình xem “Sâu hơn biển cả” (tựa tiếng Anh là After the storms, hay tạm dịch là “Trời quang mây tạnh”)* ngay sau khi xem Em gái chúng mình, nên sự tương phản giữa hai bộ phim, dù đều xoay quanh chủ đề gia đình, thật sự rất rõ rệt. Với Em gái, Koreeda đổi sang hướng nhẹ nhàng dễ chịu, nên từ nội dung chính đến các chi tiết nhỏ dường như đều trôi đi tuồn tuột. Quay lại với Sâu hơn biển cả, Koreeda quay về cùng những thước phim bình dị quan sát con người rất tỉ mỉ, dù chân thực nhưng không bao giờ khắt khe lên án. Ngược lại, qua hình bóng những nhân vật quá đỗi bình thường đó, ta lại tìm thấy bản thân mình và những người thân của mình nơi ấy. Thật ra ngoại trừ Maboroshi no hikari, Koreeda không thuộc dạng làm phim theo trường phái đẹp kiểu thơ; khi nghĩ về phong cách Koreeda, mình liên tưởng đến tản văn nhiều hơn, một thứ văn xuôi có khi trầm ngâm, khi hài hước (nhất là về sau này), nhưng đa phần vẫn quy về một từ: dịu dàng. Dịu dàng với loài người và tất cả những lỗi lầm của họ.

vlcsnap-2017-01-18-12h00m56s303

Bởi vì có ai không khi nào tự hỏi, sao làm người khó vậy, khi ta khiến gia đình, người thân, bạn bè, và nhất là chính bản thân mình thất vọng,

Trở thành người đàn ông như ta hằng mong mỏi không dễ dàng đâu,

có ai không khi nào đứng giữa ngã rẽ cuộc đời và chua xót, tình cảm tưởng có thể dời non lấp biển cho nhau ngày xưa bây giờ đã trở thành thứ tình cảm nửa vời gì,

vlcsnap-2017-01-27-21h28m58s868

Con hỏi mẹ, “Mẹ thương ai hơn, bố hay chú đó?”, mẹ bảo rằng, “Đã lâu quá rồi, mẹ không còn nhớ nữa…”,

không khi nào đi qua cuộc đời để đến hồi cuối lại tự trách, mình đã nuôi dạy con cái thất bại như thế nào,

Con có thương ai sâu hơn biển cả không?

Nhưng cho dù chúng ta có lớn lên và trở thành những người như ta không mong muốn, thậm chí những người ta từng oán trách và cho rằng ta sẽ chẳng bao giờ giống như họ – cho dù là thế, thì tất cả tất cả, ai cũng có cách thương yêu của riêng mình, cũng như Ryota vậy. Có thể đó là tình thương ích kỷ, thậm chí hèn hạ, nhưng vẫn là tình thương. Và có lẽ điều duy nhất ta có thể làm cho nhau là tha thứ, cũng như Koreeda đã tha thứ hết cho những lỗi lầm của các nhân vật của mình.

vlcsnap-2017-01-27-21h29m31s245

Bởi vì làm người khó lắm, nên dù có không trở thành người chững chạc đáng tự hào, thì thôi, ta cũng đừng trách nhau…

*After the storm muốn nói đến không gian quang đãng sau cơn giông bão, một khởi đầu mới.

Bốn mùa khói bếp

bon-mua

Cảm giác đầu tiên sau khi xem xong Komori: Fuyu & Haru (hay, “Khu rừng nhỏ: Đông & Xuân”), là thèm hương vị của cua đồng.

À không, không có cua đồng nào trong phim đâu, vì phim làm về những hương vị đặc trưng của vùng Tohoku ở Nhật, còn mùi vị cua đồng mà tôi thèm được nếm lại là hương vị trong các món ăn dân dã của người Việt Nam. Thuở nhỏ là canh cua nấu rau đay, rồi lớn hơn một chút bánh đa cua, tất cả đều là những món có cua đồng mà bà nội tôi từng nấu. Bà tôi nêm nếm thất thường lại thích nhiều dầu mỡ nên đa phần các món bà nấu không hợp gu tôi lắm, nhưng những món nấu với cua đồng thì không ai bằng bà. Mùi cua mang mùi đất, hòa với rau đay thái thật nhuyễn hay với vị cà chua, thêm nước mắm (nêm rất mạnh tay:))) nồng nàn đều là những hương vị tôi nhớ nhung khi dạ dày lên tiếng.

Cho nên tôi thích phim, không hẳn vì cảnh quay thật đẹp hay vì kiểu làm phim giản dị nhưng tinh tế, hay là khái niệm thời gian trôi qua vẻ đẹp bốn mùa vân vân và vân vân của người Nhật, mà vì khi xem nó, tôi chợt nhớ đến những điều bé nhỏ thân quen tưởng đã quên nhưng vẫn luôn hiện diện đâu đó quanh mình.

(Thật ra chưa xem phần Hạ & Thu nhưng nghĩ nó cũng gần gần như thế này :D)

Em gái chúng mình

our little sister.jpg

Từ nay về sau chắc phải có luật bất thành văn, đó là phim nào mình không thích thì khỏi nghĩ ra tựa đề cho bài blog, cứ trích tựa phim là được.

Mình vô cùng mong chờ phim này nên lúc xem chắc hi vọng có hơi cao quá o.o Xem xong tự hỏi, ủa chỉ có vậy thôi hả? Phim có gái đẹp cảnh đẹp quay cũng đẹp luôn mà sao nhạt ơi là nhạt. Không phải là nhẹ, nhẹ theo hướng vạn sự hư vô, cái gì rồi cũng sẽ qua phong cách Nhật xưa nay vẫn có, mà là nhạt.

Vì sao nhỉ? Quá nhiều điều, trong đó mô típ con cái lậm vào vết xe đổ của cha mẹ  vô cùng khiên cưỡng với nhân vật chị cả Sachi và cô chị hai ngây ngô dại trai Yoshino (tạo cơ hội cho Masami khoe chân dài) là hai cái khiến mình khó chịu nhất khi xem phim. Mỗi nhân vật trong 4 chị em đều có tính cách riêng, thậm chí là quá riêng, nên họ trở nên một chiều, mà người ta trong đời thật ít khi nào một chiều như thế. Cô chị ba tưng tửng của Kaho và em gái chững chạc vì đã phải trải qua quá nhiều đau khổ có phần thuyết phục hơn, nhưng vẫn không vực được cái yếu nhất nhất trong cách thể hiện của Koreeda, đó là

mối quan hệ của 4 chị em nói riêng, và phụ nữ nói chung,

trong cái phim này!

Đùng một cái có em gái cùng cha khác mẹ ở đâu ra, mà ba cô chị nhào vào chăm sóc yêu thương. Đâu ra vậy?! Dù là người cao cả tới đâu, chẳng lẽ không hận một chút, người đàn bà nào đó đã cuỗm bố mình và sinh ra con bé đấy. Đằng này không, chẳng có chút giận, thậm chí chỉ là hờn dỗi, nào của ba cô chị. Người chứ đâu phải Phật trời, mà Phật cũng lấy đâu ra tận 3 bà Phật trong một gia đình?!

Quay lại hai cái dở ở trên. Dở thứ nhất, cô chị Sachi và việc ngoại tình với người đã có vợ. Đây là một đề tài nhạy cảm, và mình hoàn toàn không lên án, nhưng dù có cảm thông tới đâu thì đó cũng là vấn đề rất phức tạp, thế mà trong phim nó cứ trôi tuồn tuột đi nhẹ bâng khiến mình có cảm giác họ cũng chả thích thú gì nhau mấy, anh bỏ vợ thì anh cứ bỏ đi nhưng em sẽ không đi theo anh mà sẽ ở lại trông nhà trông vườn tược của em o.o Vậy rốt cuộc cô yêu người đã có vợ chi hả trời, cô chán không có gì làm hả?? Cho nên việc Sachi yêu người có vợ rõ ràng chỉ được tạo nên để khuyên nhủ chúng ta đừng có lên án người khác (đặc biệt là cha mẹ), chứ nếu không có mối quan hệ thì phim cũng chẳng dở đi. Dở thứ hai là nhân vật của Masami, mà 90% là tại Masami không thể diễn được vai người bình thường trong cuộc sống hằng ngày bình thường. Mỗi lần chị cười, nói chuyện với người khác hay có bất cứ biểu cảm nào là mình có cảm giác như đang xem quảng cáo chứ không phải xem phim. Cho nên lần sau yêu cầu cho Masami đóng vai hoặc bi, hoặc hài, chứ đừng có bắt cổ đóng vai người bình thường, rõ ràng là cổ làm không được.

(ý kiến của một người có cả kho hình Masami trong máy o.o)

Bao nhiêu cảnh quay đẹp blap blap quá quen thuộc của bác mình cũng quên luôn rồi, vì tất cả đều nhạt nhạt trôi mất không vết tích. Có lẽ bác chưa quan sát tường tận về thế giới phụ nữ nói chung nên làm phim về một người phụ nữ thì được chứ làm về một đám con gái sống với nhau thì, xin lỗi bác, chán ơi là chán, vì nó không thật. Mà phim lại làm về đời thật.

Kết lại là mình đau lòng phải công nhận phim chán như cơ số các reviews khác phán (trước đây có Kiseki bị phán là chán, mình lại thấy phim vô cùng cảm động), chán không phải vì chậm hay vì không có bi kịch (phim có cả tá bi kịch theo mức độ bi kịch của Koreeda) mà vì nó… dở. Lâu lắm mình không viết về những phim mình không thích vì già rồi hết hơi rồi, chỉ có bác mới có thể khiến mình mở mồm (bàn phím) ra viết về phim mình không thích. Xin lỗi bác, chắc phim này bị HH liệt là phim dở nhất của bác đó (dù trong mặt bằng điện ảnh nói chung nó không dở, nó được, nhưng với tất cả các phim khác của bác thì nó nhạt vô địch). Cũng may ngay sau phim này bác lại làm After the storm quá hay, khiến HH tiếp tục vững tin vào cuộc sống và con người và vũ trụ!

Duy một chiếc dù

vlcsnap-2016-12-19-19h31m42s435

Nếu bảo mình cuồng nét đẹp Nhật, có lẽ không sai. Dù không miêu tả được ấy là vẻ đẹp gì, chỉ có thể gói gọn lại trong một chữ tĩnh. Cái đẹp trong yên lặng, mặc cho xung quanh máu đổ đầu rơi.

Vừa rồi mình được tặng phim Shurayuki hime, tiếng Anh dịch là Lady Snowblood, phần đầu của phim đã tạo cảm hứng cho Quentin Tarantino khi ổng làm phim Kill Bill (người tặng vừa xem vừa đập đùi chan chát rằng cảnh này cảnh kia trong Kill Bill hóa ra là từ phim này mà có :))). Kill Bill mình xem rồi, xem xong cũng quên rồi, chỉ nhớ có đâm chém cũng vui vui nhưng không đọng lại gì khác. Shurayuki hime lại khác. Chuyện đâm chém, trả thù, vấn đề nhân quả thật ra mình không quan tâm lắm, nhưng lòng lại run rẩy khi nàng lướt đi giữa vườn hoa rồi cúi xuống nâng niu đám hoa dại, đai lưng nàng xanh mà xiêm y lại trắng, vừa tinh khôi lại buồn bã vô cùng, hay khi nàng ngồi thẫn thờ nghe đàn trẻ quây thành vòng tròn hát hò véo von.

vlcsnap-2016-12-19-19h34m19s424

Khi được tặng phim, mình đã nghĩ trời ơi sao mà sở thích của người tặng và kẻ được tặng khác nhau quá vầy nè, toi không có ham coi phim đâm chém đâu :)) (đâm chém vui như Cướp biển thì xem, chớ đâm chém kiểu Kill Bill mình không ghét cũng không mê). Ai ngờ lại được xem một bộ phim quá đẹp như vậy. Người quay phim là Tamura Masaki, sau này quay Eureka nữa này, hâm mộ quá đi ahuhu ;____;

vlcsnap-2016-12-19-19h32m19s121

Và nếu có hứng thì hãy nghe Hoa Tu La, nhạc chủ đề của phim – đẹp, lặng lẽ, và cô đơn.

Nhạt phai

kubo-and-the-two-strings-image

Nguồn ảnh

Nhờ em Q mà mình mới lê lết ra rạp xem phim 😀 Phim thiệt là đẹp và công phu quá trời quá đất.

Cảm thấy khá lạc đề, nhưng vừa xem phim này mình vừa nhớ đến Kaguya hime (có câu chuyện hơi hơi giống chuyện của Kaguya đó :D).

Dù với Kubo, phim nhắn nhủ rằng những điều đẹp nhất trên thế gian là ký ức của chúng ta về người khác, thì mình vẫn chẳng thể nào kìm nén được một nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng dài mải miết, rằng hóa ra là thế, chúng ta rồi sẽ nhạt phai trong ký ức của những người mà ta đã từng thương yêu. Công chúa về trời đã quên hết, đêm đêm nàng sẽ chỉ thơ thẩn nhìn về mặt đất với niềm hoài niệm, mà đối với nàng, bây giờ là hoài niệm vu vơ. Cũng như mình, bây giờ có lẽ hình ảnh của mình cũng nhẹ và mờ như sương khói trong ký ức ức của một số người mình vẫn còn nghĩ tới. Không ngoại lệ, có thể có vài người nào đó vẫn còn nhớ (đến) mình, nhưng mình thì quên họ từ lâu rồi.

Vậy những cuộc hội ngộ của chúng ta có ý nghĩa gì, khi thời gian trôi qua, ký ức của chúng ta dành cho nhau lại trôi đi nhẹ nhàng như không?

Chắc là để cho đời chỉ đẹp trong từng giây từng phút mà thôi 😀

(rồi qua giây phút khác nó hết đẹp há há)

Nói nãy giờ toàn nói lạc đề o.o Phim hay và hài, người lớn hay trẻ em xem đều được, chỉ cần nhớ đây là phim Mỹ lấy bối cảnh của Nhật thôi nhoa, phần làm phim không có tí tẹo gì Nhật hết á 😀

Nữ chính hụt vai

vlcsnap-2016-09-30-20h20m03s913

vlcsnap-2016-09-30-21h16m55s443

Chị đóng phim Nhật mà sao mầy lại chèn cảnh như là phim Hàn vào đây??

ただいま!

Chắc đây là lần đi vắng lâu nhất nhỉ, lần cuối post bài là tận tháng Tư. Thật ra mình cũng tới tuổi an phận làm bà cố rồi nên chịu thôi, cuộc sống bận bịu quá. Lục lại blog mới hết cả hồn, phim điện giựt Nhật cuối cùng mình xem cho hết là Momose, từ tháng 6 năm trước :)) Từ đó tới giờ down cũng vài phim, xem dở dang thì có Ramblers, phim cần xem lại có Hotori no Sakuko (với cái tên rất thơ tiếng Pháp là Au revoir l’ete), nhưng đến hôm nay mới xem hết một phim điện ảnh Nhật – Heroine shikkaku (nghe mà nhớ Ningen shikkaku, phải nó đá đểu không nhỉ =))) một cách hoàn chỉnh, phim gần 2 tiếng xem trong 2 tiếng rưỡi, đối với phim Nhật (mình thích) thì phải nói là kỷ lục. Quan trọng nhất là phim khiến mình cảm thấy yêu phim trở lại 😀

Mình tìm thấy phim khi lướt AvistaZ, thấy cái poster vui vui, đọc tóm tắt không nguy hiểm. không có thanh niên đi bán muối , lại không phải là tình tay ba (ghét 3) mà lại là tay tư (thích 4), nên down về xem thử vì nghĩ sẽ nhẹ nhàng vui vui. Và phim hoàn toàn không làm mình thất vọng (dù cái kết có nghịch ý mình), lại khiến mình nhớ đến một chút của NodameNobuta wo Produce (nhất là NwP, kiểu làm phim thôi chứ không có tình bạn đẹp vậy đâu ‘___’), chắc vì cũng chuyển thể manga/truyện chứ dàn làm phim không có trùng ai hết. Và cũng như hai phim kể trên, phim này không-có-người-xấu *gật đầu hài lòng*

Phim hài theo kiểu slapstick rất đặc trưng của Nhật, xem vui vui dễ thương, cộng thêm nhiều cảnh tự giễu nên không hề có cảm giác khó chịu, chỉ là em Mirei diễn hài gượng lắm, ẻm diễn bi tốt hơn nhiều. Không phải ai cũng được như Nodame của Juri đâu :3 (tiện thể lăng xê ai đồ). Nhưng mà, xem xong rồi đừng có tin phim nha, xạo đó. Trừ khi bạn là Kiritani Mirei, còn lại nếu thằng nào đó bảo rằng nó không thích bạn, thì hãy cứ tin nó đi (heo của mình đã dạy mình vậy :”>), trong hoàn cảnh này đàn ông nghe nói nổi tiếng thật thà.

Tiếp tục đọc “Nữ chính hụt vai”