Tình tang nhàm chán

Ủa mà vì tình yêu trong phim nhàm chán nên mình thích =))

cafe8

Phim xem trên máy bay, cốt truyện tàm tạm, câu chuyện mình thích nhất là chuyện của chị Yoshida Yo, người chị lúc nào cũng đi trốn em gái mình. Vì sợ hãi trách nhiệm phải gánh vác nhà trọ của gia đình nên bả bỏ nhà đi luôn, để lại em gái sống chết mặc bay o,o Khi em qua đời do tai nạn, chị mới muốn quay lại quá khứ để gặp em lần cuối. Quá khứ dù không bao giờ thay đổi được, nhưng tương lai thì có thể mà 😀 Câu chuyện của chị là minh chứng nước mắm trên phim 85.6% gần như sẽ làm phim dở ẹc nên khi không có nước mắm sao thấy hay ớn.

cafe4.jpg

Nhưng mình phải thừa nhận khi xem phim vẫn thích nhất là xem… bông tai của Arimura Kasumi :v Hai bạn trẻ vai chính dù tình eo nhạt phèo nhưng vẫn kute (hay vì nhạt phèo nên mình thấy kute??) Phim cảm động có, kute có, bỏ qua khúc cuối hơi ướt át thì đủ điểm qua phà :3

cafe2cafe1cafe5cafe6

Ito Kentaro đẹp như một giấc mơ :(((( Lúc ẻm cười mình còn đinh ninh ẻm phải là con trai anh Karasawa Toshiaki rồi mà hóa ra hổng phải :(((((

cafe3cafe7

Phim và sub down ở đây. Tựa tiếng Nhật là “Trước khi cafe nguội” 😀

27/3/19

Lần đầu dùng ngày làm tựa bài vì quả thật là không có gì khác để nói.

Kiritani Mirei

CCN

Nhìn mà hết hồn vì tưởng Kiritani Mirei đi đóng phim Tung Của :v Nhưng Mirei trông (ngoài mặt) vẫn dữ hơn, đóng vai Chu Chỉ Nhược chắc là không hợp :v

Cũng nhờ các cụ cứ đè Kim Dung ra 2 3 năm lại làm lại một lần mà mình mới được cập nhật các gương mặt nữ trẻ & hot của TQ. Cho tới giờ thì thấy phim tàm tạm, ngoại trừ mặt Vô Kỵ ra dòm không thấu (đến nỗi nhờ bạn này mà mình thấy Đặng Siêu đóng phim quá là siêu việt), các gái còn lại không có ai tệ. Triệu Mẫn của Trần Ngọc Kỳ trừ Lê Tư ra không dở hơn các bạn còn lại (nhất là khi so với Triệu Mẫn yêu mèo của Giả Tịnh Văn thì rất khó có thể dở hơn), trừ việc có một kiểu hất mặt diễn đi diễn lại, ngoài ra cũng ra dáng người có IQ một chút. Chu Chỉ Nhược của Chúc Tự Đan chắc là Chu Chỉ Nhược đẹp nhất từ trước đến giờ (dù thích Cao Viên Viên nhưng mình thấy chị có duyên thôi chứ không tính là nghiêng nước nghiêng thành), mặt cũng không quá đơ. So với bản 2009 của Lưu Cạnh thì từ nhan sắc đến diễn xuất đều hơn hẳn.

Nói chung đây là Triệu Mẫn vs Chu Chỉ Nhược cân sức nhất từ trước đến giờ, chứ các bản trước cứ được cô này là cô kia lại quá xoàng như kiểu đem một đội từ Football League đi đấu với Premier League á… Thế nên, các em cố lên mưu kế chém giết giành Trương Vô Kỵ đi, bởi vì chị nhất định không tranh với các em rồi đó :3

Có gì liên quan??

joanna kulig

coldwar_still04-1920x1440

Dạo này hình như bà con chuộng làm phim trắng đen, hay tình cờ mà gần đây hai phim mình xem – RomaCold War – đều là trắng đen hết. Chắc sắp tới thời kỳ cởi đồ hết còn là mốt, giờ sẽ tới thời có mốt trùm mặt kín mít…

Mình nghĩ mình phải tạo một xếp loại mới, đó là loại phim Thích xem nhưng không thích phim. Cold War là thuộc loại này.

Chẳng biết viết về Cold War như thế nào, vì khi xem phim mình thấy rõ mồn một phim tách biệt làm hai phần: phần A là đời sống và sự sáng tạo (hay cái chết của nó) dưới chế độ Ích Hờ Cờ Nờ của Ba Lan thập niên 50 – 60, và phần B là cuộc tình điên cmn loạn (không phải mình chê nha, điên loạn có cái hay của điên loạn, nó sao thì mình nói vậy thôi à) của hai anh chị chính. Thiên hạ giới thiệu phim là cuộc tình bi thương trong thời XHCN Ba Lan, nhưng mình chẳng thấy cuộc tình của anh chị có liên quan gì tới thời cuộc. Ví dụ anh chị yêu nhau ở tư bản Mỹ năm 2019 thì anh chị vẫn đá đạp nhau tung tóe y vậy thôi, chứ đâu phải tại XHCN Ba Lan??? Nên khi xem, mình đã nghĩ cuộc tình trong phim vô cùng giống với Jeux d’enfants, chỉ có bối cảnh là khác (nhưng vì bối cảnh chẳng ảnh hưởng gì đến tình tiết mối tình của hai anh chị nên cũng có gì liên quan?)

Ngoài Jeux d’enfants ra, mình còn nhớ tới Hunger của Knut Hamsun nữa. Trong truyện thằng cha nhân vật chính chỉ mỗi khi đói mới thấy mặt chàng, còn khi no chả biết chàng đi đâu làm gì (nên trong truyện lúc nào chàng cũng đói o,o). Cũng như vậy trong Cold War, hai anh chị chỉ xuất hiện bên nhau khi đang đạp đá nhau và khi đang xxx người khác, còn những khoảnh khắc yêu đương thắm thiết hạnh cmn phúc thì anh đạo diễn không có chuyển tải lên phim :)) Bởi vậy mình hiểu anh đạo diễn chỉ có hứng thú miêu tả những khoảnh khắc giằng xé thôi, khúc hạnh phúc khán giả tự tưởng tượng đi ha. Cũng không sao phim của ảnh ảnh làm sao thì làm, nhưng khi xem xong mình có cảm giác như đang bị tra tấn (và vừa xem vừa biết mình đang bị tra tấn thì không dễ chịu cho lắm, đại loại giống như ăn đồ ăn ngon nhưng ăn vài miếng lại bị nấc cục). Y như cảm giác khi đang đọc truyện Hunger á, mới kiếm được đồ ăn hôm nay đây mà sao hôm sau mầy lại tả đói rồi là sao là sao? Sao mầy không tả những khúc mầy no được hả???

Ủa nhưng mà phải nói là mình thích xem phim này ha, vì quay đẹp nè, có mấy chỗ khá hài, và hai anh chị diễn viên chính phải nói đóng hay ơi là hay 😀 Về phần chánh trị, khi miêu tả cuộc sống dưới thời XHCN Ba Lan, phim chê trách có, phê phán có, nhưng vấn đề nào cũng có hai mặt, và cuộc sống ở xứ người dù phồn thịnh hơn quê nhà vẫn khiến tâm hồn người ta chết đi một chút, hoặc có khi nhiều chút. Đả phá phê phán dễ, nhưng ở khía cạnh này Cold War đã không chọn hướng đi một chiều đó – mình thấy đây là điểm đáng khen và không đi theo lối rẻ tiền. Còn về phần tình yêu thì như đã nói ở trên, cũng giống Jeux d’enfants, hai anh chị theo lối tình yêu giằng xé lẫn nhau, mà trong quá trình đó không ngại phá hoại cuộc sống của nhiều nạn nhân chiến cuộc khác. Ở khoản này mình không thích được cũng không thông cảm được, nhưng xem thì mình thấy cũng thú vị :)) Một kiểu kính nhi viễn chi :)) Rốt lại là mình không thích Cold War vì chẳng biết anh đạo diễn muốn kể chuyện tình vì bản thân câu chuyện tình, hay là anh chỉ muốn có cái kết thật ngầu cho nó vui nhà vui cửa :))) (ủa đâu thấy vui gì đâu ta??) Nhưng bảo xem lại Cold War thì chắc mình sẽ xem. 😀

Trong vòng tay ai

Không nhớ quá nhiều (vì xem lúc tập thể dục mà…),
nhưng vẫn cảm thấy nhói nhói, một chút,

khi Ed quay lại nhìn Bebop lần cuối rồi bỏ đi, đi tìm hạnh phúc ở chốn thật sự là của em, con ki trông ngu si bỏ đi theo em, nên tàu bây giờ cả tiếng chó sủa cũng không còn nữa.

Spike ngã xuống, trong tâm tưởng vẫn nhớ đến khoảnh khắc ngắn ngủi được bình yên  say ngủ trong vòng tay nàng.
Hắn ngã xuống, không vì nàng, nhưng chính nàng khiến hắn không thể tiếp tục chối bỏ quá khứ.

Rồi rốt cuộc, chỉ còn lại Jet và Faye trên con tàu vũ trụ, giữa khoảng chân không mênh mông bát ngát, cô đơn cùng cực.

Hội ngộ nào rồi cũng có chia ly. Đến năm 2071 ở vũ trụ mà chân lý đó vẫn không thay đổi.
Và có những biệt ly, xin hãy cứ là xa nhau mãi mãi.

Trời quang mây tạnh

vlcsnap-2018-12-05-18h28m47s606

Mùa này mưa tầm mưa tã,
Cái bóng ngồi chờ mưa tạnh, việc đã làm xong cho chủ nhân, để được quay về tìm lại người mẹ mù lòa.
Nhà vua chìm đắm trong tửu sắc chờ mưa tạnh, những đấu tranh quyền lực ngoài kia tự kết liễu lẫn nhau, ngư ông đắc lợi.
Đô đốc gầy yếu hư hao chờ mưa tạnh, những quân cờ đi đúng từng bước như ván cờ đã định sẵn, để hắn đường đường chính chính trở thành vua.

Mình nghĩ duy chỉ có hai người phụ nữ trong phim là không chờ đợi mưa tạnh.
Vì mưa tạnh, hay mưa dầm, thì bàn cờ đó vốn không có chỗ cho họ tham gia.

Mà đã vậy, thì giữa thế giới giả giả thật thật quay cuồng của những nam nhân kia, chỉ có hai người con gái ấy sống thật với tình cảm, với danh dự, với khao khát bản năng.

(ví dụ như khao khát muốn đâm thằng kia một nhát vì dám làm nhục bản cô nương o,o)

Phụ nữ trong phim này hả, thật là kun ngầu, vì họ làm thật chứ không làm bộ 😀 Vậy nên mình thấy phim này vui, từ mấy vụ giết người như ngóe tới vụ nam chính có plot bảo vệ bị đâm 1000 nhát vẫn đi lại đâm chém tốt, trong khi nam phụ mới bị đâm có một nhát đã tàn phế hưu non o,o cho tới bất cứ cảnh nào có phu nhân hoặc công chúa xuất hiện. Vì đạo diễn đã ưu ái phụ nữ như vậy nên mình cho ổng thêm nhiều điểm cộng, mà cũng muốn đánh cột mốc đây là phim đầu tiên của ổng mình xem được hết, những phim khác tắt trong vòng 15 phút o,o

Con đường còn dài

Tựa đặt nhảm cho bài dịch một trong những phỏng vấn Koreeda sau khi thắng giải Cành cọ Vàng ở Cannes 😀 Tạm dịch Shoplifters (tiếng Nhật: 万引き家族 – Manbiki kazoku) là Gia đình trộm vặt.

Nguồn

Chúc mừng anh đã thắng giải Cành cọ Vàng ở Cannes. Cảm xúc của anh?

Tôi hoàn toàn không làm phim vì mục đích tranh giải nên đã không mường tượng đến điều này. Dù vậy, giải Cành cọ Vàng là một giải thưởng rất đặc biệt, và đã giúp bộ phim thành công ở phòng vé, ví dụ như ở đất nước của tôi, giúp cho phim đến được với nhiều khán giả hơn, và cũng khiến tôi có nhiều lựa chọn hơn với những dự án sắp tới. Vì những lý do đó, tôi xin được tri ân giải thưởng.

Gia đình trộm vặt là một bộ phim về gia đình, những điều tạo nên một gia đình, và đây là đề tài anh đã lột tả ở những phim trước đây. Không biết nội dung phim có bắt nguồn từ trải nghiệm cá nhân của anh chăng?

Bộ phim này đi sâu vào điểm giao giữa gia đình và xã hội hơn những phim trước đó, và những xung đột giữa hai khái niệm ấy. Tôi đã bắt đầu nghĩ đến bộ phim như vậy. Theo dòng suy nghĩ đó, nội dung phim vượt qua trải nghiệm cá nhân của tôi. Nhưng dù vậy, vẫn có những khía cạnh của phim mang tính riêng tư.

Ví dụ như, cảnh phim cậu bé từ trong tủ nhìn ra căn phòng và quan sát mọi người trong nhà từ nơi trú ngụ đó, cảnh ấy là tôi thời ấu thơ. Tôi cũng thích chui vào tủ và nhìn lén ra ngoài. Đó là nơi ẩn trốn an toàn. Hoặc như khái niệm đứa trẻ từ từ hiểu ra được cha mình là người như thế nào, tính tình ra sao, và hình ảnh của cha trong mắt đứa trẻ ấy từ từ tan vỡ – tôi cũng đã từng đi qua thời gian như thế khi tôi trưởng thành.

Anh được biết đến với kỹ thuật ứng tác khi quay phim. Kỹ thuật ấy có đưa đến cảnh quay nào làm anh hứng thú trong quá trình quay phim không?

Từ “ứng tác”… tôi không biết từ này có miêu tả quá trình làm phim của tôi không. Nhưng nếu có ai nói, “Trên trường quay có chi tiết nào không có trong kịch bản,” thì tôi sẽ dẫn ví dụ là khi nhân vật Nobuyo (Ando Sakura thủ vai) bị bắt giam và đưa vào phòng tra vấn, có một câu tra vấn là, “Những đứa trẻ gọi chị là gì?” Và câu đó không có trong kịch bản. Tôi đã viết câu thoại này lên một miếng giấy rồi đưa cho người đóng vai tra hỏi và bảo, “Đây, đọc câu này”. Cô đọc câu hỏi này cho [nhân vật] Nobuyo, và khi nghe câu hỏi, đó là lần đầu tiên cô ấy nghe câu thoại này và bật khóc. Chi tiết đó là chi tiết ứng tác trong khoảnh khắc.

Nữ diễn viên Kiki Kirin đã qua đời trong tháng qua. Anh đã hợp tác với bà rất nhiều lần. Sự mất mát này đối với người làm phim như anh có ý nghĩa gì?

Khi nói đến “làm phim”, chúng tôi không chỉ là quan hệ đạo diễn – diễn viên. Với tôi, bà là một người cộng sự đồng hành vô giá, và mất mát ấy quá lớn lao. Mặt khác, tôi nhìn lại mười năm chúng tôi cùng làm phim với nhau và cảm thấy thời gian ấy là một bảo vật đã được nhào nặn qua năm tháng, bảo vật sẽ luôn thuộc về tôi. Theo dòng suy nghĩ đó, thời gian được hợp tác với bà sẽ là một phần của tôi.

Nhiều người miêu tả cách làm phim của anh đối lập với ủy mị. Là một đạo diễn, có phải anh luôn tránh sự ủy mị? Ví dụ như trong phim này của anh, rất nhiều nhân vật không muốn cho người khác thấy họ khóc.

Tôi luôn nghĩ giữ cho phim không quá “ướt át” là một điều quan trọng. Và tôi cũng cương quyết không muốn trẻ con phải khóc. Tôi nghĩ, làm trẻ con khóc là điều tệ hại. Nên khi trẻ con cười, dù chúng đang buồn, đó vẫn là một điều buồn bã. Thế nên khi diễn viên Ando Sakura trong vai Nobuyo khóc thật sự, tôi đã cảm thấy thật lạ lẫm. Nhưng tôi không nghĩ cách cô ấy khóc là ướt át. Nói cách khác, không ủy mị.

Sao anh lại nghĩ đạo diễn khiến trẻ con khóc là nhẫn tâm?

Một phần là vì tôi hợp tác với các bé chỉ ngay trong khi quay phim, các em không đọc kịch bản trước khi quay. Tôi thì thầm dòng thoại vào tai các em, và tất cả những cảm xúc là ngay trong khoảnh khắc đó. Nên với tôi, khiến các em khóc khá tàn nhẫn, nếu tôi cố tình làm vậy. Và dù sao tôi cũng không nghĩ mình từng thích qua một phim nào có trẻ em khóc. Đó là điều tôi không thích. Ừ, tôi không thích những cảnh đó, chắc chắn.

Thú vị ở chỗ anh thường chỉ làm những phim về người thường trong đời sống quen thuộc, và có lẽ những người xem phim của anh sẽ nghĩ, “Ồ, ông đạo diễn này chắc chỉ xem những phim giống phim của ông ấy!” Không biết anh có xem phim thương mại không – tôi nghĩ là anh có xem. Nếu vậy, gần đây anh xem và thích phim nào?

Con gái tôi 11 tuổi, và chúng tôi thường đi xem phim chung, nên dĩ nhiên là tôi có xem phim mang tính thương mại và hợp với tuổi của cháu. Ví dụ như Minions, chúng tôi đã đi xem Minions. Nhưng trong phim không có quá nhiều con minions, nên cháu nó hơi thất vọng. Tôi cũng có xem những phim hiện đang nổi tiếng.

Bộ phim này đã rất thành công ở phòng vé Nhật, và, ngay cả phòng vé Trung Quốc nữa. Thành công thương mại có làm người đạo diễn như anh cảm thấy thỏa mãn?

Tôi nghĩ, thi thoảng, đa số các đạo diễn nên có thành công thương mại một chút, để họ ngửi được mùi tiền và cảm thấy… à, tôi không nghĩ đạo diễn nên có thành công phòng vé thường xuyên, không biết điều đó có tốt không nữa… Nhưng lâu lâu một lần, thành công như thế này là chuyện tốt.

 

 

Tóm tắt của người dịch:

1) Giải thưởng có hay không cũng được, nhưng giải thưởng khiến nhiều khán giả biết đến phim hơn là chuyện tốt –> mình cũng nghĩ vậy dù phim giải thưởng ít khi hợp gu, với lại lúc dịch bài này chưa xem phim nha, nhiều khi xem phim này xong sẽ chửi a :-”

2) Làm phim không nên ướt át và nhất là không được khiến trẻ con khóc :))

3) Ngoài Minions ra thì anh từ chối cho biết anh thích phim bom tấn nào khác =))

Cố nhân trong mộng

Trách chi tình thâm nay cạn, mà hãy tự trách mình cố chấp mơ sâu.

Đau khổ nhất nào phải biệt ly, mà là người ở đây, bằng xương bằng thịt cạnh ta, nhưng ta lại hằng đêm nhắm mắt đi tìm cố nhân trong mộng.

Continue reading “Cố nhân trong mộng”