Đường chạy vòng quanh

Tựa bài là lấy từ Một cõi đi về của anh ấy nha. 😀

Jung-hee, nhà cậu ở đâu đấy?
– Bí mật!

Nhà cô ấy ở đâu? Ở đây thì sao, ở chỗ khác thì sao? Rốt cuộc cũng chỉ có căn gác nhỏ, cô say ngủ suốt hết cả ban ngày khi người người rộn rã bắt đầu một ngày mới. Rồi đến chiều tối khi ngoài kia tan sở, cô mới thức dậy dọn dẹp chuẩn bị cho một buổi tối cười cười nói nói (mà trong lòng nhói nhói), say xỉn hết biết (chắc để bớt nghĩ đến chuyện đốt chùa người yêu cũ) rồi lại bước ra khỏi quán để quay “về nhà”.

Chưa gặp phim nào khác có chi tiết kiểu tương tự, nhưng khi xem cảnh này, mình đã phải lòng phim và phải lòng câu chuyện của Jung-hee cái rụp. Một nhân vật phụ, nhưng câu chuyện của cô là ví dụ điển hình cho điều đáng quý nhất của My Ahjussi – những câu chuyện về cuộc sống chân thực, không màu mè cũng không cường điệu. Những ngưỡng khổ đau ai cũng phải trải qua, quá khứ ai cũng phải đối diện. Cuộc đời ít khi được như ý, nhưng rồi thì sao?

Người phụ nữ xinh đẹp đeo túi hàng hiệu mang hộp quẹt lên chùa của anh người thương năm xưa dọa đốt chùa, rồi rốt cuộc cũng đâu thể thuyết phục anh ta quay về với cuộc sống trần gian? Nhưng lòng cô, có lẽ đã nhẹ đi được vài gánh.

Và còn hai nhân vật chính? “Tôi muốn mối quan hệ của chúng ta sau này… khi không còn gặp nhau nữa, tôi mong rằng lúc mẹ tôi mất, cô sẽ đến dự đám tang. Khi bà cô mất, tôi cũng sẽ đến dự đám tang.”

Hai người xa lạ đến với nhau trong lúc cùng quẫn, dựa vào nhau để tiếp tục sống. Thứ tình cảm mơ hồ không cần định nghĩa đặt tên, cũng đẹp nhất khi mơ mơ hồ hồ. Cô gái nhỏ ngưỡng vọng hướng về người đàn ông trưởng thành chín chắn, đau khổ dồn nén hết vào lòng để lo cho gia đình, cho công việc. Người đàn ông đó chẳng thể tâm sự cùng ai, cảm thấy chỉ có cô gái xa lạ có thể cùng mình trải lòng. Chút quyến luyến, rung động, tôn trọng lẫn nhau, tình cảm nào đâu có lỗi gì?

(Tình cảm không có lỗi nhưng hành động thì có, nên chúng ta hãy cố gắng phân biệt hai khái niệm này đừng lập lờ mập mờ nhầm lẫn nhá!)

Dù cho đôi lúc có hơi kịch tính cùng những màn đấu đá xiên xẹo vẹo lưng đến khó tin trong công ty (thôi bỏ qua đi), phim vẫn đọng lại những kỷ niệm thật đẹp khi gia đình Park Dong-hoon quây quần bên nhau, đánh nhau rồi ủi an nhau, khi những người đang xuống dốc – ở một xã hội luôn đòi hỏi người ta phải đi lên – tìm được những niềm vui nhỏ bé ở quán bar Jung-hee, khu họp mặt giải trí kiêm luôn phòng cố vấn tình cảm, giải quyết hiềm khích, một nơi hiếm hoi có những người hàng xóm – ở thế kỷ 21 – vẫn còn muốn tụ tập với nhau.

(Là nơi những người cô đơn đứng cạnh nhau không cần nói lời nào, ở cùng nhau vài dăm phút rồi đường ai nấy đi. Giống như ngày xưa Jaewon đã ngồi cạnh mình ở Bologna đêm cuối cùng cả hai còn ở đó, ngồi cạnh mình và không nói gì cả, mình cũng đã cảm thấy không-còn-cô-đơn :D)

Và dù khúc giữa nhiều lúc hơi cao trào, hơi đày đọa nhân vật quá tay, thì kết thúc của phim lại quá hay quá hợp tình hợp lý quá đáng vỗ tay bis bis. Mọi chuyện kết thúc như những câu chuyện bình thường của gia đình ta, hàng xóm ta, của hot girl nào đó bỗng-dưng-rớt-bịch vào đời ta (rồi chạy ra ngay tắp lự). Ngay cả ông anh suốt phim khốn khổ vô tích sự cũng có cái kết thúc rạng ngời – khi ổng cuối cùng cũng làm được một việc thiện vô cùng ý nghĩa trong 50 năm cuộc đời. Và đống tiền ổng giấu dưới chiếu (mà ai cũng biết nhưng vờ làm ngơ) cuối cùng cũng làm mình phải vừa cười vừa sụt sùi rớt nước mũi, tự hỏi sao anh/chị nào viết kịch bản làm một cú ngoạn mục hay dễ sợ vậy 😀

Dù không thể cùng nhau tiếp tục đi trọn cuộc đời, con đường ta đã cùng bước đi năm nao cũng sẽ để lại những dấu chân song hành đó. Nhìn lại con đường cùng nhau đi qua và mỉm cười (và có tài liệu để viết kịch bản phim) có lẽ đã là hạnh phúc rồi.

Phim mình xem trên Netflix 😀

Tóc em như làn khói

Tôi bị nghiện cà phê. Không có thì sao? Chẳng sao cả. Không nhức đầu, không buồn ngủ (thật ra uống vào cũng đâu có tỉnh ngủ hihi), làm việc bình thường. Nhưng, một buổi sáng không có cà phê là một buổi sáng chưa bao giờ bắt đầu. Một ngày không có cà phê là một ngày chưa trọn vẹn. Chỉ cần ngửi mùi cà phê, chưa cần uống, đã cảm thấy quen thuộc dịu dàng vây quanh. Sự phụ thuộc tâm lý không có, cũng không cần, lời giải thích. Cũng như nhiều người quen ăn cơm, việc dùng bữa cũng gọi là “ăn cơm” (dù bữa đó có thể ăn mì ăn bún vẫn gọi là “ăn cơm”), không có cơm thì sao? Chẳng sao cả, nhưng vẫn phải có.

Miso cũng vậy. Xuyên suốt câu chuyện tửng tửng buồn buồn rất thản nhiên theo phong cách đời-là-vậy, chẳng bao giờ có cảm giác cô là một con nghiện thuốc lá/rượu/người yêu theo nghĩa không có thì không sống được. Mà dù trải qua bao nhiêu đắng cay, bị đánh giá, khinh rẻ, cười cợt, vẫn chỉ thấy một người phụ nữ biết mình muốn gì, và (dù người khác có thấy cuộc sống đó bần hàn, điên rồ, dở dở ương ương) nhất quyết sống vì ba điều kể trên: thuốc lá/rượu/người yêu (theo thứ tự này nhé!)

Cũng muốn gạch “thuốc lá” với “rượu” cho nó bình thường xíu, mà lòng chỉ cho phép gạch “thuê nhà” thôi!

Giá thuê nhà tăng, giá thuốc lá cũng tăng, tiền thì không có nên phải chọn một trong hai. Dễ quá: thôi không cần thuê nhà nữa, bạn bè có vài đứa thể nào cũng có đứa cho mình ở đậu, nhưng không có thuốc lá thì không thể chấp nhận được! Toàn bộ câu chuyện xoay quanh sự lựa chọn giữa những cái xã hội cho là cần thiết, là tối thiểu – công việc và chỗ ở, và những cái với bản thân Miso mới là thiết yếu.

Câu chuyện của cô, không cần cảm thông. Như tôi, có muôn vàn câu hỏi, tại sao cô nấu ăn giỏi thế không đi làm nhà hàng mà lại đi dọn dẹp vệ sinh mướn? Tại sao cô và người yêu – dẫu yêu nhau là thế, không chung tiền vào ở chung một căn hộ, mà lại mỗi người ở một nơi để rồi huhu mùa đông lạnh quá, mình chờ đến mùa xuân ấm lên hẵng abc vậy… Và dĩ nhiên là câu hỏi bức bối bức xúc sôi sùng sục tôi – và hầu như tất cả những người bạn của cô – gào thét, muốn hỏi cô, “Vậy sao cô không bỏ quách thuốc lá/rượu/người yêu đi để mà sống cho ra con người?”

Bộ phim phản ánh thực trạng nghèo khó của những người ngoài lề xã hội ở Hàn Quốc ư? Ờ mây-bi. Nhưng hơn thế rất nhiều, phim chỉ là câu chuyện một cô gái lựa chọn cách sống khác với những người xã hội gọi là bình-thường. Cô có say rượu thì cũng chỉ ngà ngà chứ chẳng bao giờ đến mức mất kiểm soát; cô nghiện thuốc lá nhưng khi cần sẽ mua loại rẻ hơn, cũng không cần trộm cướp hay đi ăn xin để có thuốc hút. Nên nghiện thuốc lá và rượu cũng thế, mà nghiện mì hoằn thắn hay bánh canh cua cũng vậy. Đều là những thứ với người khác thì bỏ được, nhưng với ta là không thể.

Hồi đại học, có một người (từng là) bạn hỏi sao tôi không chịu đi ra ngoài hẹn hò tiệc tùng mà cứ suốt ngày ru rú trong xó nhà. Tôi có đang sống không? Tôi bảo, có chứ, nhưng không phải theo định nghĩa của cậu.

Kết quả thì sao?

Tôi đã tiễn người ấy ra khỏi đời mình với lời chúc phúc nhẹ nhàng súc tích đong đầy yêu thương, Bye bitch 🙂

Có thể bảo cô ngây thơ, bảo cô hoang đường khi mong đợi những người bạn – nhiều người ngày xưa chính cô đã từng giúp đỡ – có thể cho mình một mái nhà tạm thời. Nhưng niềm kỳ vọng của cô cũng nhẹ nhàng như cái cách cô đối diện với tình cảnh vô gia cư của mình vậy. Nhờ một chút, nhưng khi hiểu hoàn cảnh của từng người, cô nhẹ nhàng, thanh thản ngẩng cao đầu bỏ đi không oán trách, trước khi đi không quên dọn dẹp, lau chùi, nấu một bữa ăn chỉn chu cho những người đã cho mình ở nhờ dù một đêm hay cả con trăng. Bỏ đi nhưng không bao giờ quên để lại một lời cảm ơn. Đâu phải ta không muốn giúp nhau, nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng, có những khó khăn riêng – và niềm vui riêng chẳng thể nào chia sẻ.

Và nếu cuộc sống đã là của riêng mỗi người, chẳng ai sống được cho ai, thì lựa chọn cũng vậy. Và vì chẳng ai có thể đưa ra sự lựa chọn hộ người khác, nên lần sau hãy bớt trách cứ người ta “vì anh chọn abc nên cuộc sống anh nó mới def”, vì mình đâu phải là người ta, làm sao hiểu được? Miễn nói câu cảm thông sáo rỗng, vì không ở trong hoàn cảnh của họ chắc gì đã cảm thông được (bài này được thầy cô dạy rất kỹ ở trường :v) Chỉ cần bớt đánh giá, bớt bĩu môi, chịu khó tôn trọng lựa chọn của người khác là thấy đời bớt mệt rồi!

Biết đưa ra lựa chọn đã là khó. Biết kiên trì với quyết định lại là điều chẳng mấy ai làm được. Miễn sao không ảnh hưởng người thân, ảnh hưởng an ninh xã hội, ảnh hưởng kinh tế quốc gia thế giới toàn cầu v.v. và v.v., thì một người sống với quyết định của mình không chút oán thán đã là người sống cuộc sống chẳng có gì phải hối hận.

Microhabitat, đạo diễn Jeon Go-Woon (2017).

Trên mạng có stream phụ đề tiếng Việt; mình down trên avistaz và đã chia sẻ link down ở JPN :D.

Đàn sếu trở về

Em mải miết tìm anh,
chạy mãi, chạy chẳng biết ngày mai, qua những cầu thang hẹp
qua đám đông loạn lạc, những binh đoàn xe tăng cạn kiệt lăn trên đường phố
đàn sếu hôm qua đã chẳng còn bay, và anh
ra đi không lời từ biệt.

Đọc tiếp “Đàn sếu trở về”

Một thoáng cờ hoa

Có ai lại nghĩ nước Mỹ không đẹp không?

Có. Mình. =))

Nửa thật nửa đùa. Mình là kiểu người đứng núi này trông núi nọ (thiệt á :D), ít khi thấy được vẻ đẹp của nơi mình hiện đang sống. Vì vậy nên mình rất hâm mộ những người chụp ảnh cuộc sống thường ngày, nơi họ sinh sống mà vẫn đẹp như bưu thiếp.

Một quán ăn fast food nào đó ở đâu đó không ai mặc đồ hiệu o,o (mà có mặc mình cũng hông biết đâu, xoaruy o,o)

Ví dụ như, Kelly* quay tiệm ăn fast food, tiệm donut vẫn đẹp. Quay cảnh trong mall (nơi không còn có thể xấu hơn – đối với mình) vẫn đẹp. Nói chung là Kelly quay cái gì cũng đẹp, có lẽ vì cô trân trọng và hướng đến những nơi, những thứ, những người quá đỗi bình thường đó với ánh mắt trìu mến.

Đọc tiếp “Một thoáng cờ hoa”

**reblog** Nghĩ vẩn vơ về mấy bác đạo diễn Hàn

Vầng gần như đồng ý 100% với bài này. Nhưng mừng nhất là khi em nói 5 ông này được xem là “Ngũ Hổ”. Mừng quá vì như vậy nghĩa là xem xong rồi khỏi xem tiếp (tại những phim ĐA Hàn mình thích nhất đều không phải phim của các vị này xD) =))

days of being wild

Không xem nhiều phim Hàn nhưng cứ thích viết về mấy bác Hàn cơ, chứ bảo viết về mấy bác Nhật còn lâu mới dám :))

1. Chan-wook Park
Khi xem đến Joint Security Area thì mình chợt nhận ra phim của Park luôn là những câu chuyện rất cá nhân, rất người, mặc dù cách thể hiện thật là gớm (>.<) Bối cảnh câu chuyện dù phức tạp và cá biệt như Joint Security Area nhưng cũng chỉ là cái nền cho câu chuyện diễn ra, chứ không hề có sự liên kết chặt chẽ như trong phim của Bong Joon-ho, vậy nên mình thấy phim của Park có tính cá nhân, còn phim của Bong thì… có tính xã hội hơn chăng? :v

2. Bong Joon-ho
Phim của Bong luôn có những phút căng thẳng hồi hộp rất điện ảnh, còn phim của Park lại không như vậy…

View original post 567 từ nữa