Chẳng biết vì sao

Có bao nhiêu đoạn nồng nàn nồng cháy cháy hết nhà cửa thì hôm nay lại tìm được giây phút run rẩy này

Son môi đỏ chót nhòe nhoẹt hết cả mặt mũi, cả môi của người tình. Và trong thời khắc ấy, tôi đã cảm thấy cái nắm tay khẽ khàng mà quyết liệt, “Anh đừng đi!” kia chính là vô tận của yếu đuối, của tình.

Sau đó là đoạn nói chuyện rất chớt quớt mà vô cùng hay ho của Yutaka với Suthep:

– Người phụ nữ ấy, càng gặp lại càng nhớ nhung.
– Cổ có gì hay? Cổ biết nấu ăn không?
– Không biết.
– Vậy thì gặp cổ chi?

Haha.
Rồi tới đoạn chị mặc đồ ở nhà đi vô trong bếp, anh đứng đó xắt hành nấu cho chị ăn. Nếu cô ấy không biết nấu ăn thì anh sẽ nấu cơm cho cô ăn, cũng đơn giản thôi nhỉ?

Và dù có là người phụ nữ từng trải, đã đi qua bao nhiêu cuộc tình hờ hững, thì ở bên cạnh người thương cũng chỉ muốn làm cô gái nhỏ lẽo đẽo đi theo người ta đến hết con đường, dù người ta có không ngoái đầu lại đi chăng nữa.

Sayonara Itsuka xem lần đầu thấy phim khá kịch tính, giằng giằng co co đau đau khổ khổ, nhưng xét cho cùng thì tình yêu đa phần đều như thế, cứ khoái chơi kéo co chọc cho nhau tức xê nhau ra rồi lại nhào vô, nhưng khổ là tự nguyện nên cuối cùng đấy là khổ đau hay hạnh phúc, riết rồi chẳng thể phân biệt được.
Khi đó chị mỉm cười bảo anh, “Thật bất công.” Bất công khi anh cứ thế bỏ đi để theo đuổi giấc mơ của mình, để cho bản thân và cả người mình yêu phải đau khổ cũng bất chấp.

Hôm qua là sinh nhật Albert Camus, nhà văn yêu thích của tôi (và cũng là đồng loại Bọ Cạp :”>). Cho nên trích lời ổng cái,
L’amour est injustice, mais la justice ne suffit pas.
Dựa theo câu chuyển ngữ tiếng Anh dịch bậy ra tiếng Việt, nghĩa là “Tình yêu bất công lắm, nhưng công bằng chẳng bao giờ đủ.”

Nghĩ lại cũng đúng thật đó. Vì xem đoạn giằng co lôi kéo kia, đang đoạn cao trào mà anh lại với tay lấy nước uống, thế là chị hất luôn ly nước xuống đất, miểng ly văng vào miệng anh làm anh mất cái răng!
Anh mất luôn cái răng, chỉ vì một người phụ nữ không biết nấu ăn!

Hỏi công lý ở đâu đây hả trời?

Ta yêu nhau quá

nên làm khổ nhau.

hihi

làm mặt nghiêm trọng chỉ vì sắp tỏ tình mà thôi xD

Không muốn nói nhiều về phim, kiểu phim với nội dung hơi giống Blue Valentine, khi tình yêu không chỉ là tình cảm giữa hai người xa lạ tìm được nhau nữa mà bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền xã hội người thứ ba vân vân và vân vân. Xuân xưa chúng mình nắm tay lên kinh thành với những ước mơ khát vọng của tuổi trẻ. Xuân này anh và em đã chẳng còn trẻ nữa rồi, trái tim cũng nặng nhọc lắm nỗi lo chứ không chỉ tình yêu đơn thuần khi xưa.

Nhưng rốt cuộc thì, ta đánh nhau mắng nhau khóc lóc cười đùa vì nhau, tất cả cũng chỉ bởi vì, còn yêu nhau đó mà thôi. Chỉ là tình yêu không phải đồng hồ luôn đúng hẹn, có lúc sao ta mệt mỏi rã rời.

(Mà ngay cả đồng hồ nếu không lên giây cũng sẽ sai giờ đó).

Nhưng yêu nhau thì vẫn yêu anh nhỉ,
nên là ta cứ mãi làm khổ nhau đi.

– Tiểu Tuệ, em bị làm sao vậy, em không thôi giả đò là anh giận đấy!
(tát bốp bốp) Hãy nói anh yêu em đi, đồ khốn!

Câu chuyện chỉ có bằng đó thôi, đọng lại là ánh mắt từ tinh nghịch đến hạnh phúc đến đau khổ của Từ Tịnh Lôi, và chút bâng khuâng cô gái đôi mươi khi Cao Viên Viên nhìn cậu trai mình thầm thích ra dấu số điện thoại của cậu ta rồi cùng đoàn tàu biến mất. Cộng thêm tiếng nhạc thê lương cuối phim, khi Tiểu Tuệ nhìn Kiến Bân vừa thương vừa giận, có người đã hơi run rẩy rưng rưng đó :))

bathtub hahaha luoc TTL 2 TTL

Phim của Trung Quốc nhưng không giống kiểu thường thấy của TQ mà giống phim Đài Loan hơn, rất tình rất thơ, chỉ có cái hơi lan man chút. Xem xong phim bị cuồng Từ Tịnh Lôi luôn ú hu hu T_T

Ngày vui đoạn tuyệt

hitori no biyori

Bạn tôi từng bảo nhân vật chính trong tiểu thuyết là một phần của con người tác giả, vậy nên khi đọc truyện tôi đã nghĩ tác giả chắc thuộc một trong ba cung đất (và chắc chắn không phải đồng loại của tôi, dù cô ấy cũng sinh ra vào mùa đông), vì cô luôn luôn nghi hoặc tình cảm của mọi người dành cho mình, ngay cả khi đang hạnh phúc nhất. Niềm sầu muộn trong sự hoài nghi của cô lớn quá, lớn đến nỗi dần dà tôi cảm thấy nó cũng thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như những lần gặp gỡ yêu thương và ly biệt.

Bên trong những người như thế là cả một thế giới mâu thuẫn. Không tin tưởng sẽ có ai ở mãi cạnh mình, yêu thương mình, cần đến mình, nhưng không vì thế mà họ không tìm kiếm một ai đó để có người kề bên, có người cho mình nghĩ đến. Có lẽ không phải vì chủ đích của họ là vậy, chỉ là bản năng rất tự nhiên của loài người. Thế nhưng tùy vào tính cách của mỗi người, nỗi đau và cách đối mặt với chia ly sẽ khác nhau.

Nếu đã hoài nghi thế gian như vậy, có phải hạnh phúc là thoáng chốc, và niềm đau chỉ là cơn gió buốt tạm bợ qua vài ngày đông hiếm hoi, rồi sẽ bay đi mất để xuân lại về với vòng xoay từ từ chậm rãi của cuộc sống? Vì đã hoài nghi nên sẽ không bao giờ giữ chân ai, trong khi nhiều người lại có nhu cầu được níu kéo. Và bởi vì biết trước tất cả, tất cả rồi sẽ rời bỏ mình, ngay cả mẹ mình, người yêu mình, cả bà lão xa lạ mình vừa thương vừa không ưa nhưng đã trở nên thân thiết, nên điều duy nhất cô có thể làm là lén trộm những thứ nhỏ nhặt nhất của họ, những mảnh rơi rớt họ bỏ lại ở phía sau, để rồi khi họ bỏ đi cô hẵng còn những thứ đó mà thi thoảng nhớ về những người đã từng là thân thích.

Tôi cũng không biết khi phải đối diện với một người có sự ngờ vực tình cảm nhiều như thế thì sẽ làm gì, thầm lặng ở bên họ hay chấp nhận họ sẽ chẳng bao giờ tin tưởng tình cảm của tôi rồi bỏ đi, như người yêu cũ, như Fujita, như mẹ Chizu đã làm? Họ bỏ đi đâu phải vì họ không còn yêu thương, mà chỉ vì không có họ thì cô cũng không sao cả, bởi vì họ chẳng biết phải xoay sở thế nào với thế giới mặc định là chỉ-có-mình-mình của Chizu, thế giới sinh ra đã cô đơn như cuộc đời của những con mèo. Bởi vì với cô, nỗi buồn và niềm vui đều ngắn ngủi như nhau hết, có cũng thế mà không có cũng vậy. Nhẹ nhàng như thế, trôi qua một kiếp người.

Lúc trước tôi nghĩ, sống như thế có phải là quá bi quan tiêu cực không? Nhưng thật ra không phải bi quan tiêu cực, chỉ là cách sống khôn ngoan, một cách vô thức, để bản thân lìa bỏ tình cảm trước khi tình cảm xa rời mình. Vì khi tin tưởng tuyệt đối vào tình thương để rồi bị bỏ rơi, người ta sẽ phải trải qua cảm giác trống rỗng hư hao đến quay cuồng. Còn khi đã không tin tình cảm sẽ ở lại bên mình, thì cũng như đã chuẩn bị một bàn tiệc nho nhỏ để tiễn biệt tình cảm ấy trong một ngày đẹp trời chắc-chắn-sẽ-xảy-đến trong tương lai.

Bởi vì có ngày vui, thế nên cần đoạn tuyệt. Hay ngày tươi đẹp nhất, chính là ngày tốt nhất để chia ly. Để ngày vui mãi mãi là ngày vui trong ký ức, không phải là một ngày như mọi ngày, ta hết thương nhau rồi mà cũng chẳng bỏ nhau (bởi ta quá lười).

Ừ, Aoyama Nanae là Ma Kết đó, hihi.

Tựa tiếng Việt tôi thấy dịch hay, Hitori no biyori, nghĩa đen là ngày hoàn hảo, ngày tuyệt nhất để cô đơn. Còn để đoạn tuyệt thì, ngày nào đoạn tuyệt được là ngày đó đã tuyệt rồi há há.

“Mình vẫn ở đây”

Hoshi no koe

Nghe nói đến Hoshi no koe (tiếng Anh dịch là Voices of a Distant Star) lâu lắm rồi mà hôm nay mới xem. Phim chỉ có 25 phút thôi, là một trong những phim ngắn đầu của Shinkai Makoto (sau She and her cat – Kanojo to kanojo no neko), nhưng khi xem vô cùng cảm động. Sau này 5cm/s cũng lấy một số ý tưởng từ Hoshi no koe và phát triển thêm.

Mikako và Noboru vốn học chung cấp 2 với nhau và đã có thể cùng học chung cấp 3, nhưng Mikako vì học giỏi và lại giỏi thể thao, đã được chọn tham gia phi hành đoàn của Liên hiệp quốc đi khám phá vũ trụ. Dù ở vũ trụ người ta vẫn có thể nhắn tin cho người ở Trái Đất, nhưng càng đi xa Trái Đất, tin nhắn sẽ càng lâu mới đến. Một năm ánh sáng xa Trái Đất, nghĩa là một năm sau tin nhắn gửi từ điểm không gian đó mới đến được người nhận. Và như thế nghĩa là, nếu Mikako đã xa Trái Đất 8 năm ánh sáng, thì 8 năm sau tin nhắn mới đến được với Noboru. Thế nghĩa là Mikako 15 tuổi sẽ gửi, và Noboru phải đến 24 tuổi mới nhận được. Read more

Em sẽ trở về

Tặng cháu, Marji, con thiên nga chú làm từ vụn bánh mì

Tôi đã từng mất đi người thân trong một cuộc cách mạng.
Tôi đã sống sót qua một cuộc chiến đẫm máu.
Vậy mà chỉ một cuộc tình nhảm nhí, đã suýt lấy đi cái mạng nhỏ của tôi.

Trích câu này bởi vì Persepolis không phải là phim về chính trị chiến tranh, mà về một cô gái nhỏ lớn lên chứng kiến đất nước trầm luân, người người thay đổi theo thời thế cùng những mất mát tổn thương mang tính thời cuộc. Và, ngay cả trong những biến cố chao đảo, ngay cả khi đời người chỉ là kiếp phù vân đó, cô gái nhỏ vẫn phải lớn lên, vẫn phải đi qua những khổ đau xáo trộn của người đang trưởng thành. Anh ấy đúng là tình yêu của đời mình rồi! A… nhưng mà anh ấy lại gay sao… Ô! Lần này thì đúng là định (cmn) mệnh! Tưởng kiếp này sẽ mãi mãi bên nhau, vậy mà… Ôi cha sau khi nó đi với con khác mới dần dần nhớ ra bao nhiêu là tội của nó. Cái lần mẹ nó chửi mình mà nó khép nép như con chuột ướt này, hay cái lần nó bắt mình đi mua đồ chơi nó thì núp trong xe sợ bị bắt… Nằm co ro trên băng ghế đá sắp chết vì lao phổi đến nơi, thế mà đầu óc bây giờ mới tỏ tường hơn cả. Tình yêu là đồ khốn nạn.

Read more