Nhạt phai

kubo-and-the-two-strings-image

Nguồn ảnh

Nhờ em Q mà mình mới lê lết ra rạp xem phim😀 Phim thiệt là đẹp và công phu quá trời quá đất.

Cảm thấy khá lạc đề, nhưng vừa xem phim này mình vừa nhớ đến Kaguya hime (có câu chuyện hơi hơi giống chuyện của Kaguya đó :D).

Dù với Kubo, phim nhắn nhủ rằng những điều đẹp nhất trên thế gian là ký ức của chúng ta về người khác, thì mình vẫn chẳng thể nào kìm nén được một nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng dài mải miết, rằng hóa ra là thế, chúng ta rồi sẽ nhạt phai trong ký ức của những người mà ta đã từng thương yêu. Công chúa về trời đã quên hết, đêm đêm nàng sẽ chỉ thơ thẩn nhìn về mặt đất với niềm hoài niệm, mà đối với nàng, bây giờ là hoài niệm vu vơ. Cũng như mình, bây giờ có lẽ hình ảnh của mình cũng nhẹ và mờ như sương khói trong ký ức ức của một số người mình vẫn còn nghĩ tới. Không ngoại lệ, có thể có vài người nào đó vẫn còn nhớ (đến) mình, nhưng mình thì quên họ từ lâu rồi.

Vậy những cuộc hội ngộ của chúng ta có ý nghĩa gì, khi thời gian trôi qua, ký ức của chúng ta dành cho nhau lại trôi đi nhẹ nhàng như không?

Chắc là để cho đời chỉ đẹp trong từng giây từng phút mà thôi😀

(rồi qua giây phút khác nó hết đẹp há há)

Nói nãy giờ toàn nói lạc đề o.o Phim hay và hài, người lớn hay trẻ em xem đều được, chỉ cần nhớ đây là phim Mỹ lấy bối cảnh của Nhật thôi nhoa, phần làm phim không có tí tẹo gì Nhật hết á😀

Nữ chính hụt vai

vlcsnap-2016-09-30-20h20m03s913

vlcsnap-2016-09-30-21h16m55s443

Chị đóng phim Nhật mà sao mầy lại chèn cảnh như là phim Hàn vào đây??

ただいま!

Chắc đây là lần đi vắng lâu nhất nhỉ, lần cuối post bài là tận tháng Tư. Thật ra mình cũng tới tuổi an phận làm bà cố rồi nên chịu thôi, cuộc sống bận bịu quá. Lục lại blog mới hết cả hồn, phim điện giựt Nhật cuối cùng mình xem cho hết là Momose, từ tháng 6 năm trước :)) Từ đó tới giờ down cũng vài phim, xem dở dang thì có Ramblers, phim cần xem lại có Hotori no Sakuko (với cái tên rất thơ tiếng Pháp là Au revoir l’ete), nhưng đến hôm nay mới xem hết một phim điện ảnh Nhật – Heroine shikkaku (nghe mà nhớ Ningen shikkaku, phải nó đá đểu không nhỉ =))) một cách hoàn chỉnh, phim gần 2 tiếng xem trong 2 tiếng rưỡi, đối với phim Nhật (mình thích) thì phải nói là kỷ lục. Quan trọng nhất là phim khiến mình cảm thấy yêu phim trở lại😀

Mình tìm thấy phim khi lướt AvistaZ, thấy cái poster vui vui, đọc tóm tắt không nguy hiểm. không có thanh niên đi bán muối , lại không phải là tình tay ba (ghét 3) mà lại là tay tư (thích 4), nên down về xem thử vì nghĩ sẽ nhẹ nhàng vui vui. Và phim hoàn toàn không làm mình thất vọng (dù cái kết có nghịch ý mình), lại khiến mình nhớ đến một chút của NodameNobuta wo Produce (nhất là NwP, kiểu làm phim thôi chứ không có tình bạn đẹp vậy đâu ‘___’), chắc vì cũng chuyển thể manga/truyện chứ dàn làm phim không có trùng ai hết. Và cũng như hai phim kể trên, phim này không-có-người-xấu *gật đầu hài lòng*

Phim hài theo kiểu slapstick rất đặc trưng của Nhật, xem vui vui dễ thương, cộng thêm nhiều cảnh tự giễu nên không hề có cảm giác khó chịu, chỉ là em Mirei diễn hài gượng lắm, ẻm diễn bi tốt hơn nhiều. Không phải ai cũng được như Nodame của Juri đâu :3 (tiện thể lăng xê ai đồ). Nhưng mà, xem xong rồi đừng có tin phim nha, xạo đó. Trừ khi bạn là Kiritani Mirei, còn lại nếu thằng nào đó bảo rằng nó không thích bạn, thì hãy cứ tin nó đi (heo của mình đã dạy mình vậy :”>), trong hoàn cảnh này đàn ông nghe nói nổi tiếng thật thà.

Continue reading “Nữ chính hụt vai”

Cũng chỉ thế thôi

Hình như dạo này có hứng đặt tựa bài làm sao cho vừa vặn 4 âm xDD

Cuối tuần vừa rồi được dịp rảnh rỗi (hay nói đúng hơn là dẹp công việc xem như không có ngày mai), mình xem đến hai phim nói tiếng Quan Thoại, một là Mountains may depart (Sơn hà cố nhân) của Giả Chương Kha, hai là The Assassin (Nhiếp Ân Nương) của Hầu Hiến Hiền. Mình chỉ muốn nói đến Sơn Hà Cố Nhân, dù The Assassin không tệ (cũng như những phim khác của Hầu, mình thấy phim của ông thường đều tay nhưng không đọng lại trong mình mấy khoảnh khắc cả).

Sơn Hà Cố Nhân quay năm 2015 nhưng dùng những gam màu gợi nhớ màu film ngày trước, mình cũng tưởng phần 1 & 2 của phim quay bằng film nhưng hóa ra đã bị lừa xD mà dù quay bằng gì thì gì, cả hai phần 1 & 2 màu sắc mình đều rất ưng ý.

shcnshcn3shcn 1 Continue reading “Cũng chỉ thế thôi”

Biết phải làm sao

jeux-denfants

Your eyes, they shine so bright
I wanna save that light
I can’t escape this now
Unless you show me how

Mắt em sáng như thế, nhưng anh cũng không biết phải làm sao để bảo vệ ánh sáng ấy, vì sao hả, vì anh (và em) là đồ quái thú :))

Hôm nọ xem Jeux d’enfants. Rồi hôm nọ kia, gần hôm nọ nọ, nghe được bài này của Imagine Dragons. Lại nghĩ, không phải bài này sẽ là nhạc phim hoàn hảo sao?

Jeux d’enfants ghê thật ghê, ghê tới nỗi thấy nó… hết ghê. Tóm lại là mấy đứa càng chối bỏ tình cảm của mình lại càng quằn quằn quại quại, còn sống là còn quại, quại tới nỗi tới khúc cuối chẳng biết làm sao, cho nên phải chấp nhận ừ thì chúng ta là một cặp điên rồ chẳng có người thứ ba nào chịu nổi, rốt cuộc cùng nhau chôn vùi dưới xi măng vẫn là giải pháp tốt nhất cho cả thế giới.

Có khi muốn nghiêm túc, mình sẽ nghĩ tình yêu đâu phải trò chơi. Vậy mà khi suy nghĩ nghiêm túc hơn nữa, thì nhận ra nó cũng chỉ là trò chơi thôi. Khác nhau ở chỗ có những đứa khoái chơi trò cảm giác mạnh, còn những đứa khác thì yên phận với những trò chơi đồ hàng búp bê nhẹ nhàng. Có những người chơi quá vui nên chơi cả đời không chán =)) còn đại đa số chúng ta chơi một hồi là chán, phải đi tìm trò chơi mới khác trò cũ chút xíu.

Thậm chí có cả những người chơi thua buồn đến nỗi cả đời chẳng bao giờ muốn tham gia trò chơi nào nữa o.o Đó gọi là, “chơi một lần rồi tởn.”

Thôi thì thà nổ tung tóe, còn hơn nhạt nhòa.

 

“Because he’s amazing!”

amazing spider man

Đôi mắt của cô ấy, rất xanh.

Đôi mắt của cậu ấy, cũng vậy.

Cô ấy ở đây dĩ nhiên là Emma Stone, còn cậu ấy, mỗi người đều có một “cậu ấy” của riêng mình😀

Phim siêu anh hùng bình thường coi tàm tạm không dở không hay, nhưng mình có nhớ cảnh trời mưa này rất đẹp, Gwen ngẩng mặt nhìn lên trời giữa dòng người lạnh lẽo. Cũng tại xem chung với người ta, vào một mùa hè Đông Nam Á trời mưa lũ…

Chẳng biết vì sao

Có bao nhiêu đoạn nồng nàn nồng cháy cháy hết nhà cửa thì hôm nay lại tìm được giây phút run rẩy này

Son môi đỏ chót nhòe nhoẹt hết cả mặt mũi, cả môi của người tình. Và trong thời khắc ấy, tôi đã cảm thấy cái nắm tay khẽ khàng mà quyết liệt, “Anh đừng đi!” kia chính là vô tận của yếu đuối, của tình.

Sau đó là đoạn nói chuyện rất chớt quớt mà vô cùng hay ho của Yutaka với Suthep:

– Người phụ nữ ấy, càng gặp lại càng nhớ nhung.
– Cổ có gì hay? Cổ biết nấu ăn không?
– Không biết.
– Vậy thì gặp cổ chi?

Haha.
Rồi tới đoạn chị mặc đồ ở nhà đi vô trong bếp, anh đứng đó xắt hành nấu cho chị ăn. Nếu cô ấy không biết nấu ăn thì anh sẽ nấu cơm cho cô ăn, cũng đơn giản thôi nhỉ?

Và dù có là người phụ nữ từng trải, đã đi qua bao nhiêu cuộc tình hờ hững, thì ở bên cạnh người thương cũng chỉ muốn làm cô gái nhỏ lẽo đẽo đi theo người ta đến hết con đường, dù người ta có không ngoái đầu lại đi chăng nữa.

Sayonara Itsuka xem lần đầu thấy phim khá kịch tính, giằng giằng co co đau đau khổ khổ, nhưng xét cho cùng thì tình yêu đa phần đều như thế, cứ khoái chơi kéo co chọc cho nhau tức xê nhau ra rồi lại nhào vô, nhưng khổ là tự nguyện nên cuối cùng đấy là khổ đau hay hạnh phúc, riết rồi chẳng thể phân biệt được.
Khi đó chị mỉm cười bảo anh, “Thật bất công.” Bất công khi anh cứ thế bỏ đi để theo đuổi giấc mơ của mình, để cho bản thân và cả người mình yêu phải đau khổ cũng bất chấp.

Hôm qua là sinh nhật Albert Camus, nhà văn yêu thích của tôi (và cũng là đồng loại Bọ Cạp :”>). Cho nên trích lời ổng cái,
L’amour est injustice, mais la justice ne suffit pas.
Dựa theo câu chuyển ngữ tiếng Anh dịch bậy ra tiếng Việt, nghĩa là “Tình yêu bất công lắm, nhưng công bằng chẳng bao giờ đủ.”

Nghĩ lại cũng đúng thật đó. Vì xem đoạn giằng co lôi kéo kia, đang đoạn cao trào mà anh lại với tay lấy nước uống, thế là chị hất luôn ly nước xuống đất, miểng ly văng vào miệng anh làm anh mất cái răng!
Anh mất luôn cái răng, chỉ vì một người phụ nữ không biết nấu ăn!

Hỏi công lý ở đâu đây hả trời?

Ta yêu nhau quá

nên làm khổ nhau.

hihi

làm mặt nghiêm trọng chỉ vì sắp tỏ tình mà thôi xD

Không muốn nói nhiều về phim, kiểu phim với nội dung hơi giống Blue Valentine, khi tình yêu không chỉ là tình cảm giữa hai người xa lạ tìm được nhau nữa mà bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền xã hội người thứ ba vân vân và vân vân. Xuân xưa chúng mình nắm tay lên kinh thành với những ước mơ khát vọng của tuổi trẻ. Xuân này anh và em đã chẳng còn trẻ nữa rồi, trái tim cũng nặng nhọc lắm nỗi lo chứ không chỉ tình yêu đơn thuần khi xưa.

Nhưng rốt cuộc thì, ta đánh nhau mắng nhau khóc lóc cười đùa vì nhau, tất cả cũng chỉ bởi vì, còn yêu nhau đó mà thôi. Chỉ là tình yêu không phải đồng hồ luôn đúng hẹn, có lúc sao ta mệt mỏi rã rời.

(Mà ngay cả đồng hồ nếu không lên giây cũng sẽ sai giờ đó).

Nhưng yêu nhau thì vẫn yêu anh nhỉ,
nên là ta cứ mãi làm khổ nhau đi.

– Tiểu Tuệ, em bị làm sao vậy, em không thôi giả đò là anh giận đấy!
(tát bốp bốp) Hãy nói anh yêu em đi, đồ khốn!

Câu chuyện chỉ có bằng đó thôi, đọng lại là ánh mắt từ tinh nghịch đến hạnh phúc đến đau khổ của Từ Tịnh Lôi, và chút bâng khuâng cô gái đôi mươi khi Cao Viên Viên nhìn cậu trai mình thầm thích ra dấu số điện thoại của cậu ta rồi cùng đoàn tàu biến mất. Cộng thêm tiếng nhạc thê lương cuối phim, khi Tiểu Tuệ nhìn Kiến Bân vừa thương vừa giận, có người đã hơi run rẩy rưng rưng đó :))

bathtub hahaha luoc TTL 2 TTL

Phim của Trung Quốc nhưng không giống kiểu thường thấy của TQ mà giống phim Đài Loan hơn, rất tình rất thơ, chỉ có cái hơi lan man chút. Xem xong phim bị cuồng Từ Tịnh Lôi luôn ú hu hu T_T