Một thoáng cờ hoa

Có ai lại nghĩ nước Mỹ không đẹp không?

Có. Mình. =))

Nửa thật nửa đùa. Mình là kiểu người đứng núi này trông núi nọ (thiệt á :D), ít khi thấy được vẻ đẹp của nơi mình hiện đang sống. Vì vậy nên mình rất hâm mộ những người chụp ảnh cuộc sống thường ngày, nơi họ sinh sống mà vẫn đẹp như bưu thiếp.

Một quán ăn fast food nào đó ở đâu đó không ai mặc đồ hiệu o,o (mà có mặc mình cũng hông biết đâu, xoaruy o,o)

Ví dụ như, Kelly* quay tiệm ăn fast food, tiệm donut vẫn đẹp. Quay cảnh trong mall (nơi không còn có thể xấu hơn – đối với mình) vẫn đẹp. Nói chung là Kelly quay cái gì cũng đẹp, có lẽ vì cô trân trọng và hướng đến những nơi, những thứ, những người quá đỗi bình thường đó với ánh mắt trìu mến.

Đọc tiếp “Một thoáng cờ hoa”

**reblog** Nghĩ vẩn vơ về mấy bác đạo diễn Hàn

Vầng gần như đồng ý 100% với bài này. Nhưng mừng nhất là khi em nói 5 ông này được xem là “Ngũ Hổ”. Mừng quá vì như vậy nghĩa là xem xong rồi khỏi xem tiếp (tại những phim ĐA Hàn mình thích nhất đều không phải phim của các vị này xD) =))

days of being wild

Không xem nhiều phim Hàn nhưng cứ thích viết về mấy bác Hàn cơ, chứ bảo viết về mấy bác Nhật còn lâu mới dám :))

1. Chan-wook Park
Khi xem đến Joint Security Area thì mình chợt nhận ra phim của Park luôn là những câu chuyện rất cá nhân, rất người, mặc dù cách thể hiện thật là gớm (>.<) Bối cảnh câu chuyện dù phức tạp và cá biệt như Joint Security Area nhưng cũng chỉ là cái nền cho câu chuyện diễn ra, chứ không hề có sự liên kết chặt chẽ như trong phim của Bong Joon-ho, vậy nên mình thấy phim của Park có tính cá nhân, còn phim của Bong thì… có tính xã hội hơn chăng? :v

2. Bong Joon-ho
Phim của Bong luôn có những phút căng thẳng hồi hộp rất điện ảnh, còn phim của Park lại không như vậy…

View original post 567 từ nữa

Ký ức màu gì

Xem phim Ý kinh điển mà lẩm nhẩm nhạc Việt (sến) có được hong ta?

Thật ra cũng chỉ vì một câu, mà trong đầu cứ hát đi hát lại,

Có lẽ nào, anh lại quên em?
Có lẽ nào, anh lại quên em.

Rồi đi nghe lại OST của phim, từng tưng tứng, tèn ten tén. Tiếng mandolin (vô cùng hợp với bối cảnh Địa Trung Hải nha các bạn) réo rắt khi thì giựt giựt khi thì hồi hồi hộp hộp rất hợp với xì tai của một bộ phim để nhớ-để quên đội lốt phim trinh thám pha trộn mô-típ khá hot thế kỷ 21: Tình eo không có lỗi, lỗi tại bạn thân! Nghe nói hồi đó khán giả ở rạp phim đi ra đã la ó anh đạo diễn quá trời, vì tưởng vô rạp để xem phim hình sự điều tra Xê lốc + xem em nữ chính giựt người yêu của bạn mà cuối cùng thủ phạm là ai em nữ chính (ủa ý mình là nữ phụ hihi) chết bằm ở đâu đến cuối phim vẫn không ai cho biết!

Đọc tiếp “Ký ức màu gì”

Bốn mùa thay lá

Bốn mùa ngóng trông,
Mẹ vẫn chưa về.

Ngày tôi còn bé, bố mẹ có những khi đi vắng, dặn rằng giờ X giờ Y sẽ về. Bảo là “đi công chuyện” nhưng thật ra đi đâu vui chơi ai biết được (sau này mới thú tội là có khi “công chuyện” = đi uống cafe). Bảo mấy giờ là trước đó cả tiếng tôi đã bắt đầu ngóng trông từng giây từng phút, bố mẹ về không đúng giờ hẹn thì lo lắng không biết có chuyện gì không. Trẻ con mà, dù ở với ai vui vẻ đến đâu vẫn mong được ở bên bố mẹ, như con ki mong chủ.

Thế mà Do-seong chờ bằng ấy năm, đo chiều cao của mình trên thân cây từ xuân sang đông, từ Tết đến tháng Chạp, mẹ em vẫn chưa về.

Đọc tiếp “Bốn mùa thay lá”

Đom đóm bên sông

rất tiếc nước phim ảo không đỡ nổi T_T nên cần vợt sang đen trắng cho đỡ ghê

– Nàng định ước gì thế? 
Tôi bặm môi không thèm trả lời. Tôi không dễ bị dụ đâu. Hắn cũng im lặng một hồi, lát sau, hắn bỗng cao giọng, nói:
 – À, ta biết rồi nhé, nàng ước mình sẽ lấy được Thái tử Trung Nguyên chứ gì
.

Tôi nghĩ về hắn, đêm đầu gặp gỡ ấy, hắn cười, hắn đùa giỡn, hắn bắt đom đóm gom vào vạt áo. Hắn vẽ nên thế giới đẹp đẽ như mơ cho Tiểu Phong để chính tay mình bóp nát, hủy hoại thế giới ấy chỉ trong phút chốc, không tiếc thương, không đắn đo, không chớp mắt.

(Hắn có chớp mắt, có tiếc thương, có đắn đo không? Nào ai hay biết.)

Tiếng cười của đôi tôi dạt đến tít bờ sông xa.

Với tôi, cảnh này vẫn là một trong những cảnh xót xa nhất 😀

Tôi nghĩ về hắn, tuổi 20 chưa tròn, vừa đủ lớn khôn nhưng chưa đã trưởng thành. Còn trẻ thế thôi, vậy mà,

Khoảnh khắc ánh sáng đom đóm lan tỏa trong đêm, trong hắn bao phần yêu, bao phần toan tính, bao phần buông bỏ, lại bao phần phân vân?

Đọc tiếp “Đom đóm bên sông”