nghêu ngao

có những khi tôi nhớ da diết một bộ phim.

Nhớ tiếng sáo trong vắt cùng bọn nhỏ nghêu ngao hát trên con đường làng, xuân sang trời quang mây tạnh nắng trong veo, em cùng người thương bay lượn khắp nhân gian. Thế mà trong chớp mắt, em đã lại bay về cung trăng, bỏ lại hết sau lưng những hạnh phúc vô lo lẫn đau buồn u uất của thế gian.

Khi tiếng nhạc réo rắt cất tiếng, tôi lại thấy như có nỗi buồn dào dạt vừa nhận chìm mình vừa vỗ về mình.

Cũng như em đêm hôm đó nơi cung trăng nhìn về thế gian, ký ức đã gần quên hết, thế mà em vẫn nhìn về nơi ấy với ánh mắt buồn rười rượi đấy thôi.

 

.

Có khi mình nghĩ, hạnh phúc là một buổi chiều ở nhà khoan thai từ tốn, vừa nghe nhạc Kaguya-hime, vừa chiên đậu hũ, vậy thôi à 😀

Trong mắt trong

bupbup

Những năm tháng thơ dại đi rồi không quay lại.

Nhớ ngày xưa nghĩ tới cậu ấy nên mưa tháng 11 đẹp lạ thường, không phải là nhớ tới cậu ấy, mà nhớ đến tuổi trẻ đã qua, khi nắng vàng hãy còn trong trẻo lắm.

End of my days

talisa-robb-208

I am hers, and she is mine, from this day, until the end of my days

– Anh lật đổ Joffrey rồi thì ai sẽ làm vua?
– Ai biết đâu, tôi chưa tính tới chuyện đó o.o

Vì là tình đầu nên không cần tính toán,
nên có thể bỏ qua lời cha lời mẹ, lời hứa với bàn dân thiên hạ,
cũng chỉ để được ngồi đó ngắm nàng ngọc ngà nằm viết thư trong bóng tối.

Mình xem GoT dở dang từ Season 6 nên không có hứng thú lắm, tuần này có hứng đi đọc Wiki để nắm bắt các sự kiện chính trong phim mới bắt được anh Robb đẹp chai :”> Chuyện chính trị lúc nào cũng thế, bảo là thú vị cũng đúng mà bảo nhạt nhẽo cũng được, quanh đi quẩn lại chỉ có bằng đó thứ. Không như chuyện yêu đương, nhạt nhẽo lắm mà cũng thật là mủi lòng đó.

Xem cả season trước chẳng thích ai, đi lục lại clip cũ mới thích được anh Robb nói giọng Scotland làm mình nhớ tới giọng Scouse, vừa xem mặt anh cao trào fangirl lại nhớ đến Jamie Carragher, thật là bi hài kịch… Anh chết rồi em biết trông chờ cảnh nude của ai ủng hộ ai đây hả anh ơi :(( Mà em cũng thật vui là vẫn còn có thể gọi anh bằng anh, chứ World Cup mùa tới bảo đảm ai cũng là bé hết rồi :((

Kết bài với ảnh của anh Robb đẹp chai đoản mệnh đi ha :”> Đêm anh chết, làm sao anh biết bao nhiêu fangirl nằm khóc…

Richard Madden

Biển hoa

Đi Nhật là một trong những ước mơ nhỏ lớn nhất của đời mình, thế nên vài năm trước không tính toán trước đùng một cái một ngày đẹp trời tháng 9 mình đặt vé đi Nhật vào tháng 12. Chuyến đi Nhật lần đầu chứng kiến biết bao nhiêu khoảnh khắc đẹp đầu tiên, mà đẹp nhất là khi đi lạc ở Arashiyama và tóc lấm chấm tuyết Kyoto rơi đầu mùa.

Velvia04-Kanazawa

Continue reading “Biển hoa”

Sang sông

vlcsnap-2017-06-30-12h05m58s222

Ta thà ở lại đây làm kỹ nữ để mỗi ngày được gặp chàng, còn hơn chạy trốn để cả đời này không thể gặp chàng nữa.

Và cứ thế, hoàng hôn buông. Kiếm khách cô độc đem lòng yêu thiếu phụ bán thân đi làm kỹ nữ để trả nợ cho chồng. Chắc chắn câu chuyện của họ chẳng thể nào có hậu. Nàng sang sông đến nơi trú ẩn cho những người phụ nữ khốn cùng, chàng lại tiếp tục chuyến hành trình biết đâu là bờ bến. Và câu chuyện của họ chỉ có thế. Một lần gặp gỡ cùng nhau trông tiệm cơm lươn, đem lòng yêu nhau trong phút chốc rồi cũng thoắt đó từ biệt. Chúng ta chẳng bao giờ nghe chàng nhắc đến thiếu phụ ấy nữa.

vlcsnap-2017-06-30-12h08m59s413

Hắn cùng nàng lớn lên trên một hòn đảo của những kẻ phạm tội trốn tránh pháp luật. Anh nàng suýt đưa hắn đi gặp tử thần, nàng biết thế  nhưng chẳng thể nào thoát được vòng kiểm soát của người anh độc đoán. Ngày gặp lại, nàng thì thầm, Ước gì em được cùng anh đi phiêu lưu. Hắn vẫn im lặng. Nàng phản bội cả hắn và anh trai mình để giúp người yêu thắng một phi vụ lớn, hi vọng sẽ được cùng người yêu sống cuộc đời tự do. Lúc phát hiện ra sự thật, hắn giết người yêu nàng rồi bỏ nàng lại đằng sau. Mặc cho nàng gào thét, “Giết em đi”, hắn cứ thế rảo bước đi không quay đầu nhìn lại.

Bảo Samurai Champloo là câu chuyện của những lữ khách cô độc cũng được, mà thật ra cũng chẳng phải là câu chuyện của bất kỳ ai. Những lát cắt đẹp, tàn nhẫn, vui vẻ, cô đơn của cuộc sống được ghép lại thành một bộ phim chẳng theo bất cứ thứ tự gì, tập trước chàng đau khổ thì tập sau đã vui vẻ đi tán gái như không =)) Vì phim là câu chuyện của tất cả chúng ta, và người xem chỉ có thể thấy những gì nhân vật thể hiện ngoài mặt nhưng chẳng bao giờ biết được họ đang nghĩ gì. Cũng như chúng ta và những người chung quanh vậy. Trông là thế, hóa ra không phải thế, mà có là thế thì cũng có sao? :))

Samurai Champloo, là mấy câu chuyện trời ơi đất hỡi cũng được, thú vị cũng được, mình chỉ biết đây là phim hoạt hình đẹp nhất mình từng xem. Ngồi uống nước trà, ăn miếng bánh matcha rồi xem Samurai Champloo, cuộc đời hẳn là đẹp đẽ 😀

Untitled

(đừng như mình vừa xem phim này vừa chạy trên máy chạy bộ, đạo diễn phim mà biết chắc khóc phải biết T_T )

Ầu ơ bác lại làm phim mới

vlcsnap-2017-01-27-21h44m08s411

cái này là cảnh trong Distance, aka không liên quan =))

Bảo đảm không mấy ai quan tâm nhưng blog cá nhân là nơi muốn nói gì thì nói chửi ai thì chửi và khen ai cũng được, nên phải cảm thán là bác sắp làm phim mới. Và lại là hợp tác với Fukuyama Masaharu. Mình không phải là không thích ảnh, mà là mình ghen tị với ảnh vì ảnh được bác túm hoài hà!

Riết rồi, bác luôn thích những diễn viên quen thuộc. Abe Hiroshi, là anh Ryo tào lao phim nào cũng tên Ryo, Fukuyama Masaharu, là người đàn ông thành công máu lạnh nghề nghiệp là trên hết (nhưng cuối cùng vẫn nhận ra mình có tình cảm chứ không phải Android). Trong phim này, Fukuyama đóng vai một luật sư không quan tâm đến sự thật, miễn sao anh ta thắng kiện, và còn tự hào về điều đó. Nhưng một vụ giết người nọ đã khiến anh phải chiêm nghiệm lại khái niệm “sự thật”.

Nguồn 12

Nói chung là mình nghe nói vậy thôi, chứ phim của bác biết đâu mà lường, nhiều khi nghe hồi hộp thú vị vậy chớ tới lúc coi vẫn ngủ là ngủ =)) Nghe nó hơi hơi giống Distance, mà phim đó ngủ thấy mồ nội luôn (và dù mình không quá thích nhưng nó vẫn đẹp ghê gớm ‘___’)

Cũng mong được ngủ tiếp, chớ mà không muốn gật phút nào thì chắc sẽ hơi buồn vì bác lại đổi style =))

Sâu hơn biển cả

afterthestorm_final_usposter_300dpi

Cái poster release ở Mỹ đẹp dã man ‘____’

Hoặc có thể gọi phim này là phim, “Làm người thật khó” 😀

Có những người chỉ thích làm đậu hũ. Hoặc cũng có những người thích nấu những món khác, nhưng chỉ khi quay về món thân quen nhất, họ mới là chính họ.

Mình xem “Sâu hơn biển cả” (tựa tiếng Anh là After the storms, hay tạm dịch là “Trời quang mây tạnh”)* ngay sau khi xem Em gái chúng mình, nên sự tương phản giữa hai bộ phim, dù đều xoay quanh chủ đề gia đình, thật sự rất rõ rệt. Với Em gái, Koreeda đổi sang hướng nhẹ nhàng dễ chịu, nên từ nội dung chính đến các chi tiết nhỏ dường như đều trôi đi tuồn tuột. Quay lại với Sâu hơn biển cả, Koreeda quay về cùng những thước phim bình dị quan sát con người rất tỉ mỉ, dù chân thực nhưng không bao giờ khắt khe lên án. Ngược lại, qua hình bóng những nhân vật quá đỗi bình thường đó, ta lại tìm thấy bản thân mình và những người thân của mình nơi ấy. Thật ra ngoại trừ Maboroshi no hikari, Koreeda không thuộc dạng làm phim theo trường phái đẹp kiểu thơ; khi nghĩ về phong cách Koreeda, mình liên tưởng đến tản văn nhiều hơn, một thứ văn xuôi có khi trầm ngâm, khi hài hước (nhất là về sau này), nhưng đa phần vẫn quy về một từ: dịu dàng. Dịu dàng với loài người và tất cả những lỗi lầm của họ.

vlcsnap-2017-01-18-12h00m56s303

Bởi vì có ai không khi nào tự hỏi, sao làm người khó vậy, khi ta khiến gia đình, người thân, bạn bè, và nhất là chính bản thân mình thất vọng,

Trở thành người đàn ông như ta hằng mong mỏi không dễ dàng đâu,

có ai không khi nào đứng giữa ngã rẽ cuộc đời và chua xót, tình cảm tưởng có thể dời non lấp biển cho nhau ngày xưa bây giờ đã trở thành thứ tình cảm nửa vời gì,

vlcsnap-2017-01-27-21h28m58s868

Con hỏi mẹ, “Mẹ thương ai hơn, bố hay chú đó?”, mẹ bảo rằng, “Đã lâu quá rồi, mẹ không còn nhớ nữa…”,

không khi nào đi qua cuộc đời để đến hồi cuối lại tự trách, mình đã nuôi dạy con cái thất bại như thế nào,

Con có thương ai sâu hơn biển cả không?

Nhưng cho dù chúng ta có lớn lên và trở thành những người như ta không mong muốn, thậm chí những người ta từng oán trách và cho rằng ta sẽ chẳng bao giờ giống như họ – cho dù là thế, thì tất cả tất cả, ai cũng có cách thương yêu của riêng mình, cũng như Ryota vậy. Có thể đó là tình thương ích kỷ, thậm chí hèn hạ, nhưng vẫn là tình thương. Và có lẽ điều duy nhất ta có thể làm cho nhau là tha thứ, cũng như Koreeda đã tha thứ hết cho những lỗi lầm của các nhân vật của mình.

vlcsnap-2017-01-27-21h29m31s245

Bởi vì làm người khó lắm, nên dù có không trở thành người chững chạc đáng tự hào, thì thôi, ta cũng đừng trách nhau…

*After the storm muốn nói đến không gian quang đãng sau cơn giông bão, một khởi đầu mới.