Ký ức màu gì

Xem phim Ý kinh điển mà lẩm nhẩm nhạc Việt (sến) có được hong ta?

Thật ra cũng chỉ vì một câu, mà trong đầu cứ hát đi hát lại,

Có lẽ nào, anh lại quên em?
Có lẽ nào, anh lại quên em.

Rồi đi nghe lại OST của phim, từng tưng tứng, tèn ten tén. Tiếng mandolin (vô cùng hợp với bối cảnh Địa Trung Hải nha các bạn) réo rắt khi thì giựt giựt khi thì hồi hồi hộp hộp rất hợp với xì tai của một bộ phim để nhớ-để quên đội lốt phim trinh thám pha trộn mô-típ khá hot thế kỷ 21: Tình eo không có lỗi, lỗi tại bạn thân! Nghe nói hồi đó khán giả ở rạp phim đi ra đã la ó anh đạo diễn quá trời, vì tưởng vô rạp để xem phim hình sự điều tra Xê lốc + xem em nữ chính giựt người yêu của bạn mà cuối cùng thủ phạm là ai em nữ chính (ủa ý mình là nữ phụ hihi) chết bằm ở đâu đến cuối phim vẫn không ai cho biết!

Đọc tiếp “Ký ức màu gì”

Bốn mùa thay lá

Bốn mùa ngóng trông,
Mẹ vẫn chưa về.

Ngày tôi còn bé, bố mẹ có những khi đi vắng, dặn rằng giờ X giờ Y sẽ về. Bảo là “đi công chuyện” nhưng thật ra đi đâu vui chơi ai biết được (sau này mới thú tội là có khi “công chuyện” = đi uống cafe). Bảo mấy giờ là trước đó cả tiếng tôi đã bắt đầu ngóng trông từng giây từng phút, bố mẹ về không đúng giờ hẹn thì lo lắng không biết có chuyện gì không. Trẻ con mà, dù ở với ai vui vẻ đến đâu vẫn mong được ở bên bố mẹ, như con ki mong chủ.

Thế mà Do-seong chờ bằng ấy năm, đo chiều cao của mình trên thân cây từ xuân sang đông, từ Tết đến tháng Chạp, mẹ em vẫn chưa về.

Đọc tiếp “Bốn mùa thay lá”

Đom đóm bên sông

rất tiếc nước phim ảo không đỡ nổi T_T nên cần vợt sang đen trắng cho đỡ ghê

– Nàng định ước gì thế? 
Tôi bặm môi không thèm trả lời. Tôi không dễ bị dụ đâu. Hắn cũng im lặng một hồi, lát sau, hắn bỗng cao giọng, nói:
 – À, ta biết rồi nhé, nàng ước mình sẽ lấy được Thái tử Trung Nguyên chứ gì
.

Tôi nghĩ về hắn, đêm đầu gặp gỡ ấy, hắn cười, hắn đùa giỡn, hắn bắt đom đóm gom vào vạt áo. Hắn vẽ nên thế giới đẹp đẽ như mơ cho Tiểu Phong để chính tay mình bóp nát, hủy hoại thế giới ấy chỉ trong phút chốc, không tiếc thương, không đắn đo, không chớp mắt.

(Hắn có chớp mắt, có tiếc thương, có đắn đo không? Nào ai hay biết.)

Tiếng cười của đôi tôi dạt đến tít bờ sông xa.

Với tôi, cảnh này vẫn là một trong những cảnh xót xa nhất 😀

Tôi nghĩ về hắn, tuổi 20 chưa tròn, vừa đủ lớn khôn nhưng chưa đã trưởng thành. Còn trẻ thế thôi, vậy mà,

Khoảnh khắc ánh sáng đom đóm lan tỏa trong đêm, trong hắn bao phần yêu, bao phần toan tính, bao phần buông bỏ, lại bao phần phân vân?

Đọc tiếp “Đom đóm bên sông”

Gió đùa trang sách

Có bao giờ bạn xem phim,
mà ngỡ như mình đang đứng ngoài con đường vắng, trên da thịt cơn gió thoảng miên man

đang ngửi thấy mùi khoai lang khi chú khoai lang giữa một buổi sáng nắng nhạt, ai khoai lang nướng không, rao chậm rãi (vừa nghe vừa nhớ bố kể ngày xưa trong xóm bố có ông bán bắp luộc hay rao, ai yêu thương bắp luộc, thì bắp luộc đây rồi)

vlcsnap-2020-05-03-13h46m52s423

Đọc tiếp “Gió đùa trang sách”

điều kỳ diệu nhất

vlcsnap-2020-04-12-18h40m38s749

Những tình cảm dào dạt
biết nói làm sao cho hết?

Đã viết được một bài rất dài, rồi thấy không vừa ý, lại xóa đi.
Xóa đi viết lại cũng chẳng biết viết gì 😀

vlcsnap-2020-04-12-18h37m13s301

Có một Dư Hoài, lặng lẽ sửa bút cho Cảnh Cảnh. Khi điện thoại bị tịch thu, chạy đi sửa điện thoại công cộng để được gọi điện cho Cảnh Cảnh như lời đã hứa,
Có một Cảnh Cảnh, ngày ngày cố gắng học giỏi hơn, để thi đậu vào đại học ở Bắc Kinh, tiếp tục bước đi cùng Dư Hoài.

Những tình cảm như vậy
thì nói gì cho đủ?

Đọc tiếp “điều kỳ diệu nhất”