Mùa hè đã mệt

Tôi nghĩ khi người ta còn đi học, có rất nhiều những ký ức đáng nhớ nhất của tháng năm được ghi lại vào mùa hè. Có hè vui vẻ, thảnh thơi lười biếng không làm bài để rồi sắp đến năm học thì quắn đít chạy xô. Có hè ngậm ngùi chuyển trường, bạn cũ chưa kịp chia tay đã lo âu không biết trường mới bạn mới như thế nào. Cũng có những hè âu lo vì chuyển cấp hay mất ngủ vì ôn thi vào đại học. Và có những hè là thời gian chán chường nhất – thi rớt, việc không có, ăn không ngồi rồi “học lại” để thi lại. Mùa hè gặp Takashi của Sakuko, là một hè như thế.

Một mùa hè biếng nhác, mang tiếng đến nhà bác ở một thị trấn nhỏ ven biển để ôn thi nhưng học thì ít mà trốn học đi chơi thì nhiều. Học sao cho nổi, khi thị trấn buồn ngủ ấy bề ngoài chẳng có gì xảy ra, nhưng ẩn đằng sau nhịp sống bình lặng là bao nhiêu bí mật (nho nhỏ), những mối quan hệ rối bòng bong, những giận hờn giấu kín vì ngày thường ai cũng cười cười nói nói để tiếp tục sống trong hòa bình giả tạo, để rồi một đêm say mèm chiến sự bùng nổ, mọi người quát tháo chỉ trích vạch mặt nhau (Sakuko vẫn ngồi xem và mỉm cười).

Không đủ sức lực chứ viết về mớ quan hệ rối beng của những người lớn và nhân vật tuy phụ
nhưng rất kun ngầu như Tatsuko chắc cũng hết ngày tháng :))

(Để rồi sáng hôm sau mọi chuyện lại quay về như cũ. Ờ, cuộc sống là vậy đó mà :))).

Và chẳng biết cố tình hay vô ý, đạo diễn đã cho những bậc phụ huynh, những người lẽ ra phải sống gương mẫu cho thế hệ trẻ noi theo, lại là những người đạo đức giả nhất, che giấu những xấu xí, những phản bội, lường gạt đằng sau vẻ bề ngoài đạo mạo. Còn những người trẻ tuổi kia, dù chẳng biết mình sẽ đi đâu về đâu, chẳng có mục đích sống hay lý tưởng tuyệt vời gì cho cam, nhưng ít ra lúc nào cũng sống thật với bản thân. Sakuko thích Takashi nhưng chưa từng dối lòng là trai cũng thích mình. Takashi chịu không nổi khi phải làm ngơ trước những việc đáng xấu hổ của những khách VIP ở “khách sạn”, cuối cùng cũng nổi loạn phá đám “việc tốt” của họ. Và Tatsuko, ngay cả khi đang mồi chài ngài giáo sư (đã có vợ) đáng kính của mình, vẫn hỏi thầy tỉnh bơ, “Ngoại tình thì có gì tốt hả thầy?”

Chuyện của người lớn sao mà phức tạp, giận không được, thương cũng chẳng xong :))

Là thế hệ sau nhìn thấy gương mù gương đục của thế hệ trước nên muốn sống thật với bản thân để không giống “người lớn”, hay là chúng ta chỉ dám sống thật khi ta trẻ, còn khi đã trưởng thành, lại trở nên giả dối để cho những mối quan hệ phức tạp rối bòng bong đó “dễ” xoay xở hơn, để ta cứ thế mà sống dù phải tự lừa người lẫn mình?

Đang đàn piano thế thôi nhưng thật ra Mị nghe thấy drama hết :))))

Sakuko đứng ngoài những quan hệ chằng chéo rối bòng bong đó, có khi như khán giả ngồi xem phim, nghe chiến sự từ từ diễn ra mà mỉm cười. Nhưng chính Sakuko, bề ngoài có vẻ như chỉ bàng quan nhìn mọi sự xảy ra, mà trong lòng cũng chất chứa cả đống tâm sự.

Sau khi hè xong tương lai sẽ ra sao, mình sẽ làm gì, mình muốn làm gì? Và, trai có thích mình không? :))

Xem câu chuyện của Sakuko và Takashi là nhớ lại những câu chuyện (đa phần lãng xẹt) của thời niên thiếu. Nhưng có lãng xẹt tới đâu, có nhàm chán tới đâu, những rung động đó vẫn luôn đẹp đẽ chân thành lạ lùng.

Là khi Sakuko mời Takashi đi ăn nhưng sớm nhận ra trai đang thấp thỏm vì một em gái khác, nên mình trả tiền bữa ăn cho cả hai luôn rồi bỏ đi, để trai ngồi lại ăn với em gái ấy.

(Hãy nhớ là dù có thất tình thắt cổ tới đâu cũng phải ngẩng cao đầu hào phóng nha các bạn! Để rồi khi về nhà tiếc hùi hụi tiền bữa ăn :(( )

Hãy cố gắng mời bạn gái ấy đi chơi đi.
Dạ!

Là khoảnh khắc lãng mợn hai bạn đốt pháo hoa bên nhau, nhưng trông thế thôi chứ thật ra Sakuko đang dạy trai, Cậu thích thì phải mời bạn gái đó đi chơi chứ, để thằng kia cũng vui vẻ gật đầu, “Được thôi!” (lũ con trai sao toàn khiến mình muốn nhảy vào phim xé xác chúng nó ra?)

Là lúc Sakuko lấy hết can đảm chạy theo Takashi khi cậu vừa đau khổ vì bị lừa (tình) vừa xấu hổ vì quá khứ cậu muốn chôn vùi bị phơi bày. Dù Sakuko vẫn biết, hắn ta đâu có thích mình đâu? Nhưng trong lúc muốn đuổi theo người ta để an ủi thì trí óc biết vậy nhưng lòng không kiềm chế được, cũng chịu thôi 😀

Là khi hai đứa cùng nhau đi theo đường ray xe lửa, không biết sẽ đi đâu rồi tự bịa ra những nơi thật xa thật xa. Nhưng tôi nghĩ ngay trong khoảnh khắc ấy, họ cảm thấy đi đâu cũng được, vì mình không cô đơn – vì có một người đang cùng đồng hành với mình (cả con đường nghĩa đen lẫn hành trình đi qua tuổi niên thiếu đầy sóng gió :D)

Đây gọi là bỏ nhà đi với trai thành công?

Là khi Takashi nhìn Sakuko ngủ thiếp đi, trong lòng chắc cũng có một hai phần rung động (rung động chứ không phải thích nha!) nên muốn hôn lên má (?) người ta một cái, nhưng rồi lương tâm không cho phép nên cũng ngủ gục cạnh Sakuko :))

Những lúc như vậy, tôi nghĩ tuổi trẻ sao mà đẹp, tình cảm sao mà đẹp, và mùa hè sao mà đẹp thế.

Nhưng đi đâu thì đi, vẫn phải về nhà, và mùa hè có đẹp tới đâu, thì mùa hè cũng đã mệt.

Nên chuyện chúng mình cũng tới hồi kết.

Những cái “gặp lại sau nhé” thường có nghĩa là “chúng ta hãy biến khỏi đời nhau” o,o

Từ giã mùa hè*. Bỏ lại một phần của niên thiếu, vì ai rồi cũng phải trưởng thành. Sakuko ở bên bờ**, nhưng đã đến lúc đi qua sông. Nhà ga mỗi lúc một xa, sẽ chẳng có ai đuổi theo giữ mình lại (vì đời thật thì thường là như thế?) Chỉ có ký ức của một mùa hè buồn ngủ, nhàm chán, sóng gió, dịu dàng, đẹp đẽ.

Dẫu sao, hóa ra Sakuko và cậu trai cô thích cũng đã từng chụp ảnh chung 😀

*: tựa tiếng Pháp của phim, Au revoir L’ete

**: tựa tiếng Nhật của phim, Hotori no Sakuko, nghĩa là Sakuko bên bờ (sông/biển/ở giai đoạn chuyển giao của đời người/hiểu sao cũng được :D)

Cuối cùng cũng viết được một bài cho một trong những phim yêu thương nhất. Nikaido Fumi trong phim này đóng thật hay, biểu cảm nào cũng vô cùng tinh tế, và nhìn những lúc cười mỉm “mình biết đấy nhưng mình chẳng nói ra đâu” cưng không thể tả :))

Phim hình như chưa có vietsub (ai biết đâu có nói mình biết nha), download Engsub ở đây. Không dám hứa danh dự nhưng biết đâu 1 2 tuần nữa có Vietsub :-“

Sang sông

vlcsnap-2017-06-30-12h05m58s222

Ta thà ở lại đây làm kỹ nữ để mỗi ngày được gặp chàng, còn hơn chạy trốn để cả đời này không thể gặp chàng nữa.

Đọc tiếp “Sang sông”

Bốn mùa khói bếp

bon-mua

Cảm giác đầu tiên sau khi xem xong Komori: Fuyu & Haru (hay, “Khu rừng nhỏ: Đông & Xuân”), là thèm hương vị của cua đồng.

À không, không có cua đồng nào trong phim đâu, vì phim làm về những hương vị đặc trưng của vùng Tohoku ở Nhật, còn mùi vị cua đồng mà tôi thèm được nếm lại là hương vị trong các món ăn dân dã của người Việt Nam. Thuở nhỏ là canh cua nấu rau đay, rồi lớn hơn một chút bánh đa cua, tất cả đều là những món có cua đồng mà bà nội tôi từng nấu. Bà tôi nêm nếm thất thường lại thích nhiều dầu mỡ nên đa phần các món bà nấu không hợp gu tôi lắm, nhưng những món nấu với cua đồng thì không ai bằng bà. Mùi cua mang mùi đất, hòa với rau đay thái thật nhuyễn hay với vị cà chua, thêm nước mắm (nêm rất mạnh tay:))) nồng nàn đều là những hương vị tôi nhớ nhung khi dạ dày lên tiếng.

Cho nên tôi thích phim, không hẳn vì cảnh quay thật đẹp hay vì kiểu làm phim giản dị nhưng tinh tế, hay là khái niệm thời gian trôi qua vẻ đẹp bốn mùa vân vân và vân vân của người Nhật, mà vì khi xem nó, tôi chợt nhớ đến những điều bé nhỏ thân quen tưởng đã quên nhưng vẫn luôn hiện diện đâu đó quanh mình.

(Thật ra chưa xem phần Hạ & Thu nhưng nghĩ nó cũng gần gần như thế này :D)

Phim này torrent ở đâu đó (rutracker có nè). Hoặc có thể vào JPN down (nếu link hỏng xin liên lạc mình nhé :p)

“Mình vẫn ở đây”

Hoshi no koe

Nghe nói đến Hoshi no koe (tiếng Anh dịch là Voices of a Distant Star) lâu lắm rồi mà hôm nay mới xem. Phim chỉ có 25 phút thôi, là một trong những phim ngắn đầu của Shinkai Makoto (sau She and her cat – Kanojo to kanojo no neko), nhưng khi xem vô cùng cảm động. Sau này 5cm/s cũng lấy một số ý tưởng từ Hoshi no koe và phát triển thêm.

Mikako và Noboru vốn học chung cấp 2 với nhau và đã có thể cùng học chung cấp 3, nhưng Mikako vì học giỏi và lại giỏi thể thao, đã được chọn tham gia phi hành đoàn của Liên hiệp quốc đi khám phá vũ trụ. Dù ở vũ trụ người ta vẫn có thể nhắn tin cho người ở Trái Đất, nhưng càng đi xa Trái Đất, tin nhắn sẽ càng lâu mới đến. Một năm ánh sáng xa Trái Đất, nghĩa là một năm sau tin nhắn gửi từ điểm không gian đó mới đến được người nhận. Và như thế nghĩa là, nếu Mikako đã xa Trái Đất 8 năm ánh sáng, thì 8 năm sau tin nhắn mới đến được với Noboru. Thế nghĩa là Mikako 15 tuổi sẽ gửi, và Noboru phải đến 24 tuổi mới nhận được. Đọc tiếp ““Mình vẫn ở đây””

Em sẽ trở về

Tặng cháu, Marji, con thiên nga chú làm từ vụn bánh mì

Tôi đã từng mất đi người thân trong một cuộc cách mạng.
Tôi đã sống sót qua một cuộc chiến đẫm máu.
Vậy mà chỉ một cuộc tình nhảm nhí, đã suýt lấy đi cái mạng nhỏ của tôi.

Trích câu này bởi vì Persepolis không phải là phim về chính trị chiến tranh, mà về một cô gái nhỏ lớn lên chứng kiến đất nước trầm luân, người người thay đổi theo thời thế cùng những mất mát tổn thương mang tính thời cuộc. Và, ngay cả trong những biến cố chao đảo, ngay cả khi đời người chỉ là kiếp phù vân đó, cô gái nhỏ vẫn phải lớn lên, vẫn phải đi qua những khổ đau xáo trộn của người đang trưởng thành. Anh ấy đúng là tình yêu của đời mình rồi! A… nhưng mà anh ấy lại gay sao… Ô! Lần này thì đúng là định (cmn) mệnh! Tưởng kiếp này sẽ mãi mãi bên nhau, vậy mà… Ôi cha sau khi nó đi với con khác mới dần dần nhớ ra bao nhiêu là tội của nó. Cái lần mẹ nó chửi mình mà nó khép nép như con chuột ướt này, hay cái lần nó bắt mình đi mua đồ chơi nó thì núp trong xe sợ bị bắt… Nằm co ro trên băng ghế đá sắp chết vì lao phổi đến nơi, thế mà đầu óc bây giờ mới tỏ tường hơn cả. Tình yêu là đồ khốn nạn.

Đọc tiếp “Em sẽ trở về”

%d người thích bài này: