Linh khúc, và đêm tàn

Xấu xa, bội bạc, tham phú quý giàu sang, có mới nới cũ.

Miệng lưỡi thế gian miêu tả nàng bằng những lời như thế đấy! Còn những người không ghét nàng thì lại thương hại nàng, thương hại nàng ngốc nghếch khờ khạo, mà họ không biết rằng đã yêu, thì còn có ranh giới giữa ngốc nghếch và khôn ngoan, giữa khờ khạo và lý trí nữa sao?

Nàng là một kẻ bạc tình.
Đáng đời nàng. Tội nghiệp nàng. Thương cho nàng. Hãy tha thứ cho nàng.

Tôi không thương nàng. Thương gã Lệnh Hồ đau vì nàng bao nhiêu, lại càng hận nàng bấy nhiêu. Tôi không tội nghiệp nàng. Có chi để tội nghiệp, khi nàng biết rõ con đường mình đã chọn sẽ chỉ là đao gươm rỉ máu mà vẫn cứ tiếp bước.

Tôi lại càng không tha thứ cho nàng.
Bởi nàng không có lỗi.

Tôi ngưỡng mộ nàng.
Vì nàng dám yêu, và dám yêu đến từng hơi thở cuối cùng.

Sự lựa chọn của nàng là sai lầm, nhưng nàng không sai. Bởi nếu tình yêu là sai, thì trên đời thứ gì mới là chân lý?

Nàng lỡ yêu một Lâm Bình Chi dịu dàng mà cứng rắn, cùng đường mà vẫn kiên cường không cúi đầu. Vì sao nàng không biết trước hắn sẽ trở thành một kẻ bất nam bất nữ, bị oán thù che mờ mắt, sao không biết trước trái tim hắn sẽ còn lạnh hơn cả băng giá? Băng giá rồi cũng sẽ tan, nhưng trái tim của Lâm Bình Chi không bao giờ có thể học yêu thêm một lần nữa.

À, vì nàng không phải là tiên tri.

Nàng vứt bỏ mối tình đầu nồng thắm với một đại sư ca suốt ngày say sưa bất chấp lễ nghĩa để đi theo một kẻ nho nhã thanh lịch, con nhà quyền thế, nghiêm chỉnh đạo mạo y như cha nàng. Vì sao nàng lại bị lừa bởi cái bề ngoài vốn như chiếc áo trắng tinh khôi, mà bên trong sợi vải đã rách tươm hết thập phần như thế?

À, vì nàng không phải là thánh nhân, mà chỉ là một cô gái nhỏ rất đỗi bình thường.

Trách nàng bội bạc, xua đuổi đại sư ca bao năm chăm sóc chở che cho nàng, chỉ vì một kẻ từ đầu đến cuối không để nàng vào trong mắt, không biết rằng nàng đang hiện diện, không quan tâm nàng còn sống hay đã chết rồi.

Vì nàng muốn yêu Lâm Bình Chi cho chân thành, và trọn vẹn.
Vì tình yêu mà có lý trí rạch ròi thì liệu có còn là tình yêu chăng?

Ừ, thì đâu phải nàng trái lệnh cha lặn lội đường xa đem bí kíp Tử Hà về cho Lệnh Hồ Xung chữa bệnh.

Đâu phải nàng trên Tung Sơn đỉnh lại lạc vào giấc mơ đẹp năm xưa, tạm quên mất trượng phu mình và bao nhiêu cặp mắt quần hào đang quan sát mà vẫn vô thức sử Xung Linh kiếm pháp cùng Lệnh Hồ Xung, cũng như thuở nào đại sư ca và tiểu sư muội sử kiếm bên thác nước tuổi thơ.

Ừ, nàng bội bạc thật đấy.

Thương thay gã Lệnh Hồ, bởi hắn sẽ chỉ là những giấc mơ ấy, thoảng qua rồi tan vào không gian. Còn trái tim nàng chỉ chứa đựng được một hình bóng duy nhất, nàng mang theo xuống cõi tuyền đài …

Nàng thương Lệnh Hồ Xung, nhưng không yêu hắn.

Đêm tàn. Máu rỉ.

Đại sư ca của nàng bật khóc điên loạn. Rồi hắn sẽ trả thù cho nàng, rồi hắn sẽ băm vằm Lâm Bình Chi ra thành vạn mảnh.

Cho đến khi hắn biết được nguyện vọng cuối đời của nàng …

“Tiểu sư muội chết rồi, xin đại sư ca… hết sức chiếu cố cho gã… đừng để người ta khinh nhờn gã.”

Nàng muốn hắn thay nàng chăm sóc cho Lâm Bình Chi!

Lệnh Hồ Xung không hiểu. Hắn thật sự không hiểu!

Cuối cùng thì tiểu sư muội của hắn đến chết vẫn thủy chung hướng về con người vô tình đã không ngần ngại đâm nàng một đao để “tỏ lòng thành với Tả chưởng môn”! Cho dù họ Lâm có là kẻ sát hại nàng, nàng vẫn một lòng lo lắng cho sự an nguy của gã!

Cả đến lúc lìa đời, nàng vẫn chỉ nhớ đến kẻ đã sát hại nàng. Lòng nàng sao lại hẹp đến thế, sao lại tàn nhẫn đến thế, lại không dung nổi một Lệnh Hồ Xung lúc nào cũng yêu nàng tha thiết?

Trớ trêu thay.

Nhưng hắn vẫn nhận lời thỉnh cầu của nàng!

Hắn ở cạnh một Nhậm Doanh Doanh nhất hô vạn ứng, xinh đẹp hơn nàng thập phần, nhưng chẳng bao giờ hắn không nhớ đến nàng. Nàng xua đuổi hắn, hắn cũng chỉ lặng lẽ cắn răng bỏ đi nhưng không hề trách nàng một câu.

Giờ đây, hắn đang ở cạnh nàng khi chồng nàng đã giết hại nàng rồi bỏ đi, đang ôm lấy nàng vào lòng, đang gào thét tưởng như trái tim hắn sẽ vỡ ra làm trăm mảnh, như hắn có thể chết theo nàng bất cứ lúc nào.

Vậy mà lòng nàng vẫn chỉ có Lâm Bình Chi.

Nàng ác lắm!

Nàng cất tiếng hát trong vô thức, bài ca Phúc Kiến Tiểu Lâm Tử dạy nàng trên đỉnh Hoa Sơn những ngày đầu gặp gỡ. Khúc ca nàng ngọng nghịu tập hát theo “Lâm sư đệ”, những ngày vô tư lự nàng cùng gã đi hái nấm trong rừng già.

Rồi tiếng hát của nàng cũng yếu dần đi theo từng hơi thở, nhòe nhoẹt đi theo ánh trăng chênh chếch đang bị mây che.

“Tiểu sư muội! Tiểu sư muội! Sư muội đừng sợ gì hết. Tiểu huynh bồng tiểu sư muội đến chỗ má má.”

Ngốc ạ, nàng có sợ chi đâu … Ngươi khóc cho nàng, nhưng nàng lại đang mỉm cười đấy.

Nàng mỉm cười, mà ngực ngươi sao như có vạn lưỡi dao đâm?

Phải chăng vì đến thời khắc cuối, nàng vẫn chỉ nhớ đến bài hát dạy nàng, còn ngươi, kẻ si tình vạn kiếp bất biến, nàng đã đem cất ký ức về ngươi ở nơi nào rồi mà bây giờ lại không tìm ra được?

Đêm tàn. Rừng khép.

Linh khúc của nàng, hoà quyện với tiếng khóc đại sư ca nàng, theo tiếng gió hú của rừng sâu rồi sẽ tan theo sương sớm ban mai. Nàng ngủ rồi, giấc ngủ thiên thu giữa rừng già hiu quạnh, nhưng nàng cũng ngủ mãi trong tim đại sư ca nàng, và sẽ không có ai làm hại nàng được nữa.

Giá như tình yêu không phải là mãi mãi …


Phúc Kiến hành
Vị thức sầu tương trú
**

Rồi tôi, ngậm ngùi tiễn nàng, nàng thiếu nữ bạc phận dũng cảm dám yêu, và dám đối diện với tình yêu bằng nụ cười – ngay cả khi trên gò má lạnh lẽo không còn cảm giác của nàng, nước mắt gã Lệnh Hồ đang chứa chan rơi …

Rồi nàng, mãi mỉm cười.
Vì tình yêu cho đi không cần nhận lại, âu cũng là một niềm hạnh phúc …

 

 

 

 

 

 

**Hai câu trên trích trong bài “Vũ Lâm Linh”, bài từ về Nhạc Linh San, Kim Dung nữ nhân từ do anh Vi Nhất Tiếu dịch nghĩa:

Nàng hát câu sơn ca Phúc Kiến
Đâu biết nỗi sầu sắp đến – 
Nguồn thơ: Việt Kiếm

Vì lúc trước mình format bài không rõ (ở forum hiển thị rõ lắm mà sang blog bị hư T_T) nên có khi bị hiểu nhầm là bài viết này của anh Vi Nhất Tiếu – dù sao cũng là bài của mình nên cảm thấy hơi… uất khi bị nhận nhầm là bài người khác (sao nhầm vậy bạn ơi, giọng điệu bài viết rõ ràng là của một phăng gơn não tàn của Lệnh Hồ Xung mà, sao anh VNT lại có thể gọi LHX là “ngốc ạ” được T_T) thành ra bây giờ cần đính chính:
Bài viết này là của mình (hhnd2002 / HHND / HH). Bài gốc post ở box Cảm xúc phim ở DAN ngày xưa năm 2009 (xem bản cached), còn nguồn thơ mình trích Vietkiem là ở đây (xem bản cached). Còn vẫn có thắc mắc thì có thể vào blog của anh Vi Nhất Tiếu hỏi cho rõ nha. :))

Đọc tiếp “Linh khúc, và đêm tàn”

Nhất Chi Mai (Iljimae) | Thiết Thạch – Nhành Mai Nào Cho Cha?

Cha chỉ là một tên trộm thôi con ạ.
Nhưng không phải là một tên trộm tầm thường.
Cha là một tên trộm khét tiếng Chosun.

Và là tên trộm biết ấp ủ yêu thương cùng mơ ước …

 

 

Nhành Mai Nào Cho Cha …

 

Cha tự hỏi tại sao cha lại may mắn đến thế?

Lẽ ra cha không có gia đình, không vợ, không con.

Nhưng ông trời lại ưu đãi cha, cho cha một người vợ xinh đẹp đảm đang, và những hai đứa con đầu đội trời chân đạp đất.

Không phải một, mà là hai.

Ngày Tiểu Thạch Đầu bị dẫn đi, cha núp đằng sau gốc cây già nhìn theo bước chân của nó. Nó quay đầu lại. Nó biết cha đang dõi theo. Nhưng nó không biết cha đang khóc. Đàn ông mà khóc, con thấy có đáng mặt nam nhi không?

Thì cha chưa bao giờ là nam nhi đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất cả.

Nhưng cha lại biết đạp hàng rào, trèo tường nhảy vào sân sau.

Và như thế, cha gặp con.

Mẹ con đòi đem nộp con đấy, con có biết không? Mẹ hận cha con, hận ông ấy đã khiến mẹ con và Tiểu Thạch Đầu long đong lận đận. Con – đứa con của nhung lụa, lớn lên trong vòng tay cha mẹ, còn Tiểu Thạch Đầu từ thuở chào đời đã phải lăn lộn đầu đường xó chợ, bị bọn quý tộc khinh khi miệt thị.

Hơn nữa, nó còn phải mang tiếng là con của một tên trộm.

Con à, con có hối hận đã làm con của một tên trộm không?

Cha muốn giữ con lại. Tiểu Thạch Đầu đã bị người ta dẫn đi rồi. Cha khao khát có một đứa con, dù cả con, cả Tiểu Thạch Đầu đều không phải do cha sinh ra, nhưng các con có khác gì máu mủ của cha đâu?

Ừ, cha ngốc thật. Cho nên mẹ vẫn luôn thắc mắc, không hiểu sao cha lại đi thương con của người ta hết lòng.

Cha cũng không biết nữa, con à. Cha ngốc lắm.

Con à, khi nào con làm quan thì hãy tha cho những tên trộm đáng thương nhé.

Cha lãnh đòn thay cho thầy giáo. Cha luồn cúi, cha chịu đựng sỉ nhục chỉ vì cha không muốn con phải làm một tên ăn trộm như cha. Cha muốn con thành người, làm quan, khiến gia đình ta được vẻ vang.

Nhưng con lại đã trở thành tên trộm nổi tiếng hơn cha nữa. Cha không biết nên tự vả vào mặt hay nên vuốt mặt tự hào. Chẳng phải cha đã dạy con trèo tường, đục vách, mở khóa khi con dối cha, bảo cha con muốn làm quan đi bắt trộm sao?

Con ơi, sao con khờ thế?

Yongee đáng thương của cha. Lẽ ra con phải sống trong nhà quý tộc, ăn ngon mặc đẹp, ăn học thành tài, nhưng chỉ vì gặp cha – tên trộm khố rách áo ôm, mà con chịu cảnh đày đọa này.

Nếu cha không chôn lá thư ngày xưa, cả gia đình con cũng sẽ không bị hại. Nếu cha không là tên trộm khét tiếng khiến Byun Shik thuê cha đi giá họa cho gia đình con, thì Tiểu Thạch Đầu cũng không phải rời xa cha mẹ đến nơi ai cũng khinh bỉ, phỉ nhổ nó.

Nếu không vì cha, thì hai anh em con cũng sẽ không tàn sát lẫn nhau.

Các con ơi, đừng đánh nữa!

Các con là anh em cùng cha khác mẹ cơ mà!

Nhưng quan trọng hơn, các con đều do một tay cha nuôi lớn.

Bàn tay tuy có nhơ bẩn, nhưng nó là bàn tay chân tình.

Đến bao giờ các con mới thôi không hại nhau nữa? Tiểu Thạch Đầu, con hại chị của Yongee chết thảm còn chưa đủ hay sao? Yongee, vì cha con mà Tiểu Thạch Đầu phải lăn lộn khổ sở, đến nỗi nó đã mất đi lòng nhân từ ngày xưa còn chưa đủ hay sao?

Nói gì thì các con cũng chẳng nghe cha. Vì cha chỉ là một tên trộm ngốc nghếch thôi.

Vậy hãy để cha làm một điều không-ngốc-nghếch lần cuối.

Ta là Nhất Chi Mai đây! Hãy đến bắt ta đi!

Tiểu Thạch Đầu, con là la tướng, con hãy bắt cha đi nộp đi. Rồi con sẽ được thăng quan tiến chức, không bị người ta chà đạp nữa. Yongee, con đừng đến đây nộp mạng, người ta sẽ chỉ đánh cha vài trượng rồi thả ra thôi mà. Vì con, cha mất mấy cái răng, chịu mấy chục roi còn chẳng sao cơ mà.

Con ơi, người ta đánh cha đau quá. Họ bảo cha đã nghe thấy điều cơ mật. Nhưng cha có nghe thấy gì đâu con ơi? Chuyện triều đình cha nào có mảy may hay biết. Tất cả những gì họ nói đều như tiếng ong bay vo ve bên tai. Các ông muốn tôi khai gì thì hãy nói đi, chứ bản thân tôi không biết gì mà khai cả!

Con ơi, họ nhầm lẫn gì hay sao ấy!

Cha làm sao biết những chuyện làm phản, cấu kết gì gì đó mà họ vu cho cha?

Vì cha chỉ là một tên trộm ngốc nghếch thôi.

Con ơi, hãy sống cùng mẹ con cho tốt nhé. Mẹ con là tài sản quý báu nhất đến với đời cha.

Con à, đừng làm tên trộm nữa nhé.

À … môi mẹ con hôm nay đẹp lắm.

Quả thật là rất đẹp.

Môi son ấy cha mua chứ không đi trộm về đâu.

Thế con đã ngắm chưa?

Còn cha …

Sẽ không kịp nữa rồi.

Cha vẫn còn kịp bảo mẹ con làm cho con cơm cháy.

Món này ngày xưa khi đem con về căn nhà rách rưới của cha mẹ, con rất thích ăn.

Thế con đã ăn chưa?

Anh Hùng Xạ Điêu 2003 – Chân Như Nhất Trì Xuân Thủy

Anh Hùng Xạ Điêu 2003 – Chân Như Nhất Trì Xuân Thủy

AHXD

Diễn viên chính:

– Lý Á Bằng trong vai Quách Tĩnh
– Châu Tấn trong vai Hoàng Dung
– Thủy Linh trong vai Mục Niệm Từ
– Châu Kiệt trong vai Dương Khang
và những diễn viên khác.

1. Nội dung phim: Quách Khiếu Thiên và Dương Thiết Tâm là hai huynh đệ kết nghĩa, cùng lập gia thất ở Ngưu Gia Thôn, một ngày nọ Khưu Xứ Cơ của Toàn Chân Giáo do chạy trốn sự truy lùng của quân Kim mà phải tạm trú ở nhà của Dương Thiết Tâm. Ông đặt cho hai đứa bé sắp ra đời của hai nhà Dương, Quách là Dương Khang và Quách Tĩnh cốt để chúng nhớ cái nhục Tĩnh Khang của nhà Tống.

Không may, Hoàn Nhan Hồng Liệt vì say mê sắc đẹp của Bao thị, vợ Dương Thiết Tâm nên đã bày mưu kế sát hại Quách, Dương hai huynh đệ, cướp Bao thị về làm vợ. Trong khi đó, Lý thị (vợ Quách Khiếu Thiên) vừa mất chồng, lưu lạc đến Mông Cổ, Quách Tĩnh con của bà cũng lớn lên cùng người Mông Cổ, được Giang Nam Thất Quái, Mã Ngọc đạo trưởng Toàn Chân giáo truyền thụ võ công. Sau đó Quách Tĩnh cùng sáu vị sư phụ trở về Trung Nguyên tìm Dương Khang tỉ võ, nhưng Dương Khang nay đã là con của Triệu vương gia Kim Quốc (Hoàn Nhan Hồng Liệt). Trong khi hành tẩu giang hồ Quách Tĩnh đã gặp được Hoàng Dung, con gái của Đông Tà Hoàng Dược Sư, và hai người đem lòng yêu nhau.

Quách Tĩnh được Bắc Cái Hồng Thất Công truyền thụ võ công, ngày càng tiến bộ. Dương Khang sau khi biết được mình là người Hán thì luôn phân vân không biết phải chọn bên nào, nhưng cuối cùng cũng giúp người Kim diệt người Hán.

Bộ phim xoay quanh quá trình học võ công của Quách Tĩnh, cuộc hội ngộ của Quách – Hoàng với Võ lâm ngũ bá, cuộc tranh chấp bí kíp thượng thừa Cửu âm chân kinh, và sự trưởng thành của Quách Tĩnh, từ một thiếu niên khờ khạo, thật thà trở thành một anh hùng vì nước vì dân.

Đọc tiếp “Anh Hùng Xạ Điêu 2003 – Chân Như Nhất Trì Xuân Thủy”