“Là một hợp đồng”

Nếu đã yêu nhau, thì lấy nhau hay không, có gì khác?
– Đó là một hợp đồng. Hợp đồng là mình sẽ không lang chạ với ai khác.
– Nhưng khối gì người có vợ có chồng mà vẫn đi lang chạ?
– ..
.

Quan hệ giả, nhưng hôn nhân trên giấy tờ là thật. Quan hệ thật, nhưng lại không thể kết hôn trên giấy tờ. My Prince Edward khéo léo đưa các nhân vật vào những hoàn cảnh chẳng đặng đừng, để hỏi “hôn nhân là gì, mà người ta cần đến vậy?” Và điểm mình thích nhất ở phim, là câu hỏi này được đặt vào bối cảnh đương thời của Hồng Kông – Trung Quốc đại lục, khi hôn nhân giả có vẻ là chuyện thường ngày ở huyện để người Đại lục có giấy tờ nhập cảnh vào HK, còn hôn nhân (thật) là thứ ai ai cũng chán ngán, nhưng rốt cuộc đều thi nhau đăng ký hợp đồng.

Vì sống độc thân lương ba cọc ba đồng cũng khó sống. Cuộc sống ở HK, dù là xứ tự do (ít ra là vào thời điểm phim đang quay) nhưng mọi thứ đắt đỏ, bất động sản giá cả trên trời, nên nếu có người nào đó tặng cho mình một nơi ở cũng-tạm, chắc là cũng đáng ký hợp đồng với anh ta cả đời…

Vì nhà ảnh có tiền mua căn chung cư mới! (người HK thật thà ghê ha o,o)

Vì đến tuổi xyz mà không lấy chồng thì sẽ có một bầy các mẹ các bà các dì các thím chạy theo hỏi mày bị sao thế? Hay là les?

Quá nhiều lý do như thế, nên dù ta có cắn có sủa nhau suốt ngày,
Dù ta có “ờ cũng thích” nhưng chẳng yêu nhau nhiều nhặn là bao,
Dù ta “yêu” người yêu như yêu con ki, hễ nó chạy đi đâu không nghe được tiếng lục lạc nữa là phải gào thét chạy đi tìm,

Dù vậy, thì chắc là ta vẫn sẽ ký hợp đồng cả đời với nhau.

Phim không quá hay nhưng chân thật không màu mè, các nhân vật thú vị (vì đứa nào cũng làm mình muốn đập cho nhiều phát) và có nhiều đoạn khá khủng khiếp làm mình không biết nên cười hay nên xỉu, kiểu như

– Chắc vợ anh sắp sinh con trai?
– Ủa sao cô biết? Đúng vậy!
– Vì chẳng ai phá thai khi đó là thai nam.

(Đây là đoạn cô nữ chính nói chuyện với anh chồng giả, anh chồng giả này từng bàn với cô bạn gái (thật) của anh ta nên giữ hay nên bỏ cái thai – nói chung là vụ sinh con ngoài giá thú gì đó ở Đại lục hình như bị cấm hay bị phạt tiền gì đó, mình không rõ. Bẵng đi một thời gian, nữ chính thấy anh chồng giả và bạn gái đã không phá thai, nên mới đưa ra suy luận chính xác như vậy :)))

Mình còn thích cách phim miêu tả cuộc sống tù túng của những người trẻ tuổi ở HK, khi đồng lương ít ỏi không đủ cho họ tự lập, mà sống với cha mẹ hay dưới sự ảnh hưởng của cha mẹ thì ta sẽ chẳng bao giờ có thể trưởng thành. Khi nữ chính chỉ ước ao được thoát khỏi khu phố hiện tại, khu Prince Edward (tiếng Trung là 太子 – Thái Tử), thoát khỏi bà mẹ chồng suốt ngày ám ảnh, nhưng ngay cả anh chồng (thật) cô sắp ký hợp đồng cũng tên là… Edward. Nhìn tứ phương đều không có lối thoát, thập diện mai phục…

Túm lại là ai chưa kết hôn mà muốn đe nẹt cha má thì hãy cho cha má coi phim này (đùa đó đừng làm thật, mình không chịu trách nhiệm bạo lực gia đình), ai lập gia đình rồi muốn cho vợ/chồng mình thấy cái tờ giấy chúng ta ký với nhau, nếu không có/không còn tình cảm, cũng chỉ là một tờ hợp đồng mua xe mua heo mua gà bình thường, không hơn không kém thì hãy rủ nhau xem luôn cho vui (có vui hay không không dám hứa nha) :))))

Tóc em như làn khói

Tôi bị nghiện cà phê. Không có thì sao? Chẳng sao cả. Không nhức đầu, không buồn ngủ (thật ra uống vào cũng đâu có tỉnh ngủ hihi), làm việc bình thường. Nhưng, một buổi sáng không có cà phê là một buổi sáng chưa bao giờ bắt đầu. Một ngày không có cà phê là một ngày chưa trọn vẹn. Chỉ cần ngửi mùi cà phê, chưa cần uống, đã cảm thấy quen thuộc dịu dàng vây quanh. Sự phụ thuộc tâm lý không có, cũng không cần, lời giải thích. Cũng như nhiều người quen ăn cơm, việc dùng bữa cũng gọi là “ăn cơm” (dù bữa đó có thể ăn mì ăn bún vẫn gọi là “ăn cơm”), không có cơm thì sao? Chẳng sao cả, nhưng vẫn phải có.

Miso cũng vậy. Xuyên suốt câu chuyện tửng tửng buồn buồn rất thản nhiên theo phong cách đời-là-vậy, chẳng bao giờ có cảm giác cô là một con nghiện thuốc lá/rượu/người yêu theo nghĩa không có thì không sống được. Mà dù trải qua bao nhiêu đắng cay, bị đánh giá, khinh rẻ, cười cợt, vẫn chỉ thấy một người phụ nữ biết mình muốn gì, và (dù người khác có thấy cuộc sống đó bần hàn, điên rồ, dở dở ương ương) nhất quyết sống vì ba điều kể trên: thuốc lá/rượu/người yêu (theo thứ tự này nhé!)

Cũng muốn gạch “thuốc lá” với “rượu” cho nó bình thường xíu, mà lòng chỉ cho phép gạch “thuê nhà” thôi!

Giá thuê nhà tăng, giá thuốc lá cũng tăng, tiền thì không có nên phải chọn một trong hai. Dễ quá: thôi không cần thuê nhà nữa, bạn bè có vài đứa thể nào cũng có đứa cho mình ở đậu, nhưng không có thuốc lá thì không thể chấp nhận được! Toàn bộ câu chuyện xoay quanh sự lựa chọn giữa những cái xã hội cho là cần thiết, là tối thiểu – công việc và chỗ ở, và những cái với bản thân Miso mới là thiết yếu.

Câu chuyện của cô, không cần cảm thông. Như tôi, có muôn vàn câu hỏi, tại sao cô nấu ăn giỏi thế không đi làm nhà hàng mà lại đi dọn dẹp vệ sinh mướn? Tại sao cô và người yêu – dẫu yêu nhau là thế, không chung tiền vào ở chung một căn hộ, mà lại mỗi người ở một nơi để rồi huhu mùa đông lạnh quá, mình chờ đến mùa xuân ấm lên hẵng abc vậy… Và dĩ nhiên là câu hỏi bức bối bức xúc sôi sùng sục tôi – và hầu như tất cả những người bạn của cô – gào thét, muốn hỏi cô, “Vậy sao cô không bỏ quách thuốc lá/rượu/người yêu đi để mà sống cho ra con người?”

Bộ phim phản ánh thực trạng nghèo khó của những người ngoài lề xã hội ở Hàn Quốc ư? Ờ mây-bi. Nhưng hơn thế rất nhiều, phim chỉ là câu chuyện một cô gái lựa chọn cách sống khác với những người xã hội gọi là bình-thường. Cô có say rượu thì cũng chỉ ngà ngà chứ chẳng bao giờ đến mức mất kiểm soát; cô nghiện thuốc lá nhưng khi cần sẽ mua loại rẻ hơn, cũng không cần trộm cướp hay đi ăn xin để có thuốc hút. Nên nghiện thuốc lá và rượu cũng thế, mà nghiện mì hoằn thắn hay bánh canh cua cũng vậy. Đều là những thứ với người khác thì bỏ được, nhưng với ta là không thể.

Hồi đại học, có một người (từng là) bạn hỏi sao tôi không chịu đi ra ngoài hẹn hò tiệc tùng mà cứ suốt ngày ru rú trong xó nhà. Tôi có đang sống không? Tôi bảo, có chứ, nhưng không phải theo định nghĩa của cậu.

Kết quả thì sao?

Tôi đã tiễn người ấy ra khỏi đời mình với lời chúc phúc nhẹ nhàng súc tích đong đầy yêu thương, Bye bitch 🙂

Có thể bảo cô ngây thơ, bảo cô hoang đường khi mong đợi những người bạn – nhiều người ngày xưa chính cô đã từng giúp đỡ – có thể cho mình một mái nhà tạm thời. Nhưng niềm kỳ vọng của cô cũng nhẹ nhàng như cái cách cô đối diện với tình cảnh vô gia cư của mình vậy. Nhờ một chút, nhưng khi hiểu hoàn cảnh của từng người, cô nhẹ nhàng, thanh thản ngẩng cao đầu bỏ đi không oán trách, trước khi đi không quên dọn dẹp, lau chùi, nấu một bữa ăn chỉn chu cho những người đã cho mình ở nhờ dù một đêm hay cả con trăng. Bỏ đi nhưng không bao giờ quên để lại một lời cảm ơn. Đâu phải ta không muốn giúp nhau, nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng, có những khó khăn riêng – và niềm vui riêng chẳng thể nào chia sẻ.

Và nếu cuộc sống đã là của riêng mỗi người, chẳng ai sống được cho ai, thì lựa chọn cũng vậy. Và vì chẳng ai có thể đưa ra sự lựa chọn hộ người khác, nên lần sau hãy bớt trách cứ người ta “vì anh chọn abc nên cuộc sống anh nó mới def”, vì mình đâu phải là người ta, làm sao hiểu được? Miễn nói câu cảm thông sáo rỗng, vì không ở trong hoàn cảnh của họ chắc gì đã cảm thông được (bài này được thầy cô dạy rất kỹ ở trường :v) Chỉ cần bớt đánh giá, bớt bĩu môi, chịu khó tôn trọng lựa chọn của người khác là thấy đời bớt mệt rồi!

Biết đưa ra lựa chọn đã là khó. Biết kiên trì với quyết định lại là điều chẳng mấy ai làm được. Miễn sao không ảnh hưởng người thân, ảnh hưởng an ninh xã hội, ảnh hưởng kinh tế quốc gia thế giới toàn cầu v.v. và v.v., thì một người sống với quyết định của mình không chút oán thán đã là người sống cuộc sống chẳng có gì phải hối hận.

Microhabitat, đạo diễn Jeon Go-Woon (2017).

Trên mạng có stream phụ đề tiếng Việt; mình down trên avistaz và đã chia sẻ link down ở JPN hoặc ở đây :D.

**reblog** Nghĩ vẩn vơ về mấy bác đạo diễn Hàn

Vầng gần như đồng ý 100% với bài này. Nhưng mừng nhất là khi em nói 5 ông này được xem là “Ngũ Hổ”. Mừng quá vì như vậy nghĩa là xem xong rồi khỏi xem tiếp (tại những phim ĐA Hàn mình thích nhất đều không phải phim của các vị này xD) =))

days of being wild

Không xem nhiều phim Hàn nhưng cứ thích viết về mấy bác Hàn cơ, chứ bảo viết về mấy bác Nhật còn lâu mới dám :))

1. Chan-wook Park
Khi xem đến Joint Security Area thì mình chợt nhận ra phim của Park luôn là những câu chuyện rất cá nhân, rất người, mặc dù cách thể hiện thật là gớm (>.<) Bối cảnh câu chuyện dù phức tạp và cá biệt như Joint Security Area nhưng cũng chỉ là cái nền cho câu chuyện diễn ra, chứ không hề có sự liên kết chặt chẽ như trong phim của Bong Joon-ho, vậy nên mình thấy phim của Park có tính cá nhân, còn phim của Bong thì… có tính xã hội hơn chăng? :v

2. Bong Joon-ho
Phim của Bong luôn có những phút căng thẳng hồi hộp rất điện ảnh, còn phim của Park lại không như vậy…

View original post 567 từ nữa

Bốn mùa thay lá

Bốn mùa ngóng trông,
Mẹ vẫn chưa về.

Ngày tôi còn bé, bố mẹ có những khi đi vắng, dặn rằng giờ X giờ Y sẽ về. Bảo là “đi công chuyện” nhưng thật ra đi đâu vui chơi ai biết được (sau này mới thú tội là có khi “công chuyện” = đi uống cafe). Bảo mấy giờ là trước đó cả tiếng tôi đã bắt đầu ngóng trông từng giây từng phút, bố mẹ về không đúng giờ hẹn thì lo lắng không biết có chuyện gì không. Trẻ con mà, dù ở với ai vui vẻ đến đâu vẫn mong được ở bên bố mẹ, như con ki mong chủ.

Thế mà Do-seong chờ bằng ấy năm, đo chiều cao của mình trên thân cây từ xuân sang đông, từ Tết đến tháng Chạp, mẹ em vẫn chưa về.

Đọc tiếp “Bốn mùa thay lá”

Ủa chơi gì kỳ

Một câu thoại khiến nhiều người mất ngủ……

Nhà Bưởi ở cạnh nhà tôi,
Sớm khuya bầu bạn, đứng ngồi có nhau

Đọc tiếp “Ủa chơi gì kỳ”