Ngọc bích

ccn

Ỷ Thiên là một trong những truyện ít ỏi của Kim Dung mình đọc trước khi xem phim (ngoài ra còn có Tiếu Ngạo và Hiệp Khách Hành thôi thì phải), và có lẽ là truyện duy nhất mà mình không bị ảnh hưởng hình ảnh các nhân vật trên phim (tuy đọc Tiếu Ngạo trước khi xem phim nhưng rất tiếc em nó bị dính mặt Nhậm Hiền Tề vào hình ảnh tưởng tượng của Lệnh Hồ, âu cũng là điều đáng tiếc muôn thuở =))) Hôm nay xem lại vài tập Ỷ Thiên 2009, xem đến khúc Tạ Tốn mai mối cho Kỵ với Nhược trong rừng, thấy Chu Chỉ Nhược của Lưu Cạnh liếc qua liếc lại liếc hết con rồi liếc đến cha mà lạnh cả gáy. Tự nghĩ, Lưu Cạnh không phải là không đẹp, không biết do chỉ đạo hay sao mà lại diễn ra một Chỉ Nhược đáng sợ… ra ngoài mặt đến vậy. Chỉ Nhược mà liếc tới liếc lui liếc đến rớt cả cái đầu trên cổ người ta như thế thì đã chẳng lừa được từ Quận Chúa tài ba đến bạn Kỵ thật thà :)) Có lần thấy ở đâu nói Chỉ Nhược là “hiền lành đáng thương” mà rùng mình, bởi vì với mình chính những người không nói không rằng một hôm đẹp trời hạ tay cái phập như Chỉ Nhược rất là đáng sợ :))

Trong tưởng tượng của mình, Chu Chỉ Nhược là một người rất đặc biệt. Không phải là thích, không phải là ghét. Không thật kính nể, nhưng không một chút khinh miệt (nếu nói nể thì xin nể Triệu Mẫn ngàn lần, sự nghiệp ngon lành vậy dám bỏ cái bịch chạy theo trai). Nếu tưởng tượng ra Triệu Mẫn luôn mặc áo đen (chắc vì toàn truyện toàn phải đóng vai xấu, tới hồi cuối mới được gỡ gạc lại chút xíu) thì mình nghĩ đến Chỉ Nhược với màu xanh ngọc bích. Nhẹ nhàng như mây, thanh tao như ngọc. Thông minh nhưng kín kẽ, dịu dàng nhưng mạnh mẽ. Chỉ Nhược sẽ có ánh mắt thật sáng, để quan sát người khác từ xa, cũng có ánh mắt biết cười có thể biểu lộ tình cảm chẳng cần lời nói. Từ đầu đến cuối, nếu không phải vì nàng ngạo khí bất khuất khiến Diệt Tuyệt để mắt, có lẽ nàng đã cả đời đứng từ xa hướng về Trương Vô Kỵ mà chẳng nói nên lời. Chỉ trách trời đã sinh Nhược sao còn sinh Mẫn, mà chỉ sinh có một Trương Vô Kỵ :P Cũng may Kim lão gia tử sau này chắc sinh lòng hối hận, đã cho nàng cái kết thúc hoàn hảo.  Từ đầu đến cuối, thầm thầm lặng lặng, vẫn là nhớ mãi nụ cười của nàng qua khung cửa nhắc họ Trương đừng quên lời hẹn. Muốn trách chẳng thể trách, muốn thương không thể thương, muốn ghét lại càng khó hơn. Vốn dĩ chỉ mong được yên bình bên bờ Hán Thủy, tiếc rằng đom đóm trong đêm quá sáng nên vô tình gọi bão vào đời.

Eterna

Bellezza

Phim đã xem từ tháng 12, tự nhiên hôm nay thấy nhớ (thật ra không phải là chỉ hôm nay, nhiều ngày khác cũng nhớ :P)

Khoảng trong vòng năm vừa rồi, tôi có thói quen cầm tablet tìm hình trên pinterest về những nơi đẹp đẽ trước khi ngủ, để mơ về những nơi mà mình muốn đến. Trí tưởng tượng là cái gì đó đẹp đến mức chỉ chực vỡ òa. Nếu sự thực bằng được tưởng tượng, người ta sẽ vỡ òa trong hạnh phúc, còn nếu không, thì thất vọng. Nhưng lại chẳng thể ngăn mình tưởng tượng được. Vì tưởng tượng đâu có giới hạn, đâu có những thứ vặt vãnh của đời thường chui vào phá đám.

Lúc đầu tôi mơ về Ý, vì tôi có bạn ở đó, và vì tôi đã nghe nói về nơi ấy rất nhiều. Dần dà qua những điều tôi đọc, những hình ảnh tôi xem, tôi có một nước Ý riêng trong tưởng tượng của mình. Một Roma riêng trong tưởng tượng của mình. Cho nên khi đi xem La Grande Bellezza, tôi đi xem phim với Roma trong tưởng tượng đó. Bề bộn, đảo điên, phù hoa, quái gở. Nhưng dù những điều khác có đúng hay không, có một hình ảnh tôi hay tưởng tượng đến nhất, và cũng là điều tôi cảm thấy phim truyền đạt một cách mạnh mẽ nhất, là tình yêu cuộc sống cháy mãi không tàn lụi của thành phố vĩnh hằng.

Yêu cuộc sống sôi sùng sục tới nỗi mà, khi không tìm thấy ý nghĩa gì ở cuộc sống đó nữa, dù nó có đẹp, có hoa lệ, có khiến du khách phải… xỉu vì vẻ đẹp của nó, cũng không còn giá trị gì với những người đã thờ ơ với nó. Vậy nên sống là sống cho đã đời mà đã không đã đời nổi thì thôi họ… tự xử luôn o,o

Tôi nhớ ma sơ 109 tuổi không thể ngủ trên giường mà phải đi tìm chỗ dưới đất để ngủ. Rồi ông nhà văn nhân vật chính tìm thấy bả trong phòng ngủ của ổng đang ngủ dưới đất, rồi dĩ nhiên ổng la the thé, mà có la bao nhiêu thì bả cũng… không dậy. Cứ tưởng bả chết, ai ngờ lúc trời sắp sáng bả bò dậy leo lên sân thượng ngồi, mà chim muông thấy bả sợ quá bay đi mất hết luôn :D

Tôi nhớ ma sơ 109 tuổi dù ngôn từ nói cũng không còn rõ ràng nữa, nhưng vẫn leo hết mấy trăm bậc thang để leo lên đến bức tượng Thánh Peter. Dù là bò, nhưng bà vẫn bò đến nơi, trên môi nở một nụ cười. Cuộc sống là điều gì quý báu đến thế, mà một bà cụ 109 tuổi còn trân trọng nó đến nỗi phải tự mình tận hưởng từng giây từng phút, dù phải bò cũng không cần bất kỳ ai giúp để chinh phục ước mơ?

Phim đẹp, cảnh đẹp, chỉ hơi nhức đầu với khúc vũ trường, nhưng đi ra khỏi rạp đã chắc chắn là mình sẽ xem lại. Và thấy vui, vì Roma trong tưởng tượng của mình là như thế. Khi đến nơi có còn giữ hình ảnh trong đầu không tôi không biết, nhưng mỗi khi nghĩ đến hai chữ, “Ro-ma”, trong lòng thấy như đã chạm đến được cái gì đó trong mơ, là một phần nào đó của giấc mơ, rất lớn rất rộng. Mơ được đến đó, để cảm thấy mình đang sống, một cuộc sống vĩnh hằng ngắn ngủi :P Tới đây cần trích lại câu nói của Céline mà đầu phim ông đạo diễn đã trích, “Mỗi hành trình hoàn toàn là tưởng tượng, và đó là điều tuyệt vời của hành trình ấy.”

10 khoảnh khắc Fullmetal

Thử chơi trò chơi mới xem sao :D

1

1. Khi Hohenheim đi tìm phương thức phá giải vòng tròn chuyển hóa của  “Cha”, ông tuyệt vọng khi nghĩ đến việc chính mình cũng mang theo trong người những linh hồn đã khuất, y như kẻ thù của mình vậy. Đúng lúc đó ông nằm mơ thấy vợ hiện ra nhắc nhở ông rằng, vì loài người yếu đuối nên họ mới cần cố gắng để mạnh mẽ hơn. Khoảnh khắc này đẹp nhất toàn phim :D Continue reading

chỉ là người

vlcsnap-2014-01-13-01h54m44s75“vì chúng ta thật yếu đuối

vì chúng ta sẽ chết đi

nên chúng ta phải đấu tranh, để được sống

và như thế, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ

vì chúng ta

chỉ là người”

Xem tới tập 27 thì thấy toàn là chiếu lại các cảnh đã xảy ra rồi, đang chán tự nhiên khúc cuối mới hiểu ra vì sao toàn tập chiếu lại những cảnh đó. Đơn giản là, mình xem phim tới tập 27 mới thấy có cảnh muốn xem lại – 10 phút cuối của tập 27. Hoa anh đào rơi, con người đã sống mấy trăm năm cũng có khi quên ý nghĩa của cuộc đời, của sự tồn tại của chính bản thân. May thay cơn gió nào kéo đến, tất cả những hình ảnh mang theo những điều quý giá nhất của đời người chợt vụt qua trong thoáng chốc. Khi những hình ảnh thân thương đó hiện về, phải chăng ông mới tìm được dũng khí tiếp tục bước đi? Bởi vì cho dù có sức mạnh vô song, cuối cùng, Hohenheim cũng chỉ là con người.

Fullmetal Alchemist. Không phải là mình thích hết cả phim, nhưng đã xem thì không thể quên. Ở đó có hai anh em thương yêu nhau và sẵn sàng hi sinh cho nhau, nhưng không vì thế mà họ chấp nhận hi sinh những sinh linh vô tội khác để cứu bản thân hoặc người anh em ruột thịt của mình. Thương yêu nhau là như Ed và Al, hiểu lẫn nhau, và tôn trọng quyết định của nhau. Thương yêu nhau, là Roy và Riza, dù là tình yêu nam nữ hay tình bạn, hay một mối liên kết khó giải thích hơn cả hai tình cảm đó cộng lại, chưa bao giờ họ đánh mất lòng tin vào người kia, tin rằng mình sẽ không chết trước khi ước mơ của cả hai được toàn vẹn.

Ở đó có những kẻ bị coi là quái vật, bởi vì chúng không phải là người. Chúng khinh rẻ loài người vì họ yếu ớt, loài người khinh rẻ chúng vì chúng gần chạm đến ngưỡng cửa của sự bất tử nhưng lại không thể sinh sôi nảy nở, là một điều trái với quy luật sinh lão bệnh tử của tự nhiên. Nhưng dù người ta có đánh giá chúng thế nào, rốt cuộc chúng cũng có tình cảm, có niềm tin, có ước ao, cho dù đó là ước ao được như con người. Mỉa mai thay, muốn có những tình cảm, những mối liên kết loài người có với nhau nhưng lại từ chối sự yếu đuối nguyên sơ của loài người. Ừ, trên thế giới này vạn vật đâu có hai chữ “hoàn hảo”, và muốn được, thì cần mất. Muốn chạm đến cái giá của vĩnh cửu, sẽ mất đi tính người – sự yếu đuối của họ, nhát gan của họ, ghen tị của họ, tham lam của họ. Nhưng cũng mất đi khát khao được sống và mối liên hệ giữa người với người, dù là ruột thịt máu mủ hay xa lạ không quen.

Mà suy cho cùng, những kẻ bị cho là quái vật đó đã được tạo ra bởi lòng tham của con người, tham lam được làm bá chủ thế giới, được sở hữu mọi kiến thức trên thế giới này. Những thứ gọi là quái vật đó, chỉ là sản phẩm của những tính xấu xa nhất của loài người, nhưng chẳng phải chúng cũng lại là những khát vọng đẹp đẽ nhất sao?

Loài người cứ thế, họ cố gắng, để rồi thất bại. Họ sẽ tạo ra những thảm họa bởi chính những khát vọng ban đầu đẹp đẽ kia, rồi tự họ phải lau dọn đống đổ nát do họ gây nên. Nhưng dù có là thảm họa, hay thành công mỹ mãn, họ sẽ không bao giờ ngừng cố gắng. Con người sinh ra, lòng tham không bến bờ, khát vọng không bến bờ, niềm tin điên rồ, và tình yêu dành cho nhau mù quáng. Họ tự hủy hoại họ, rồi từ đó sẽ đứng lên. Một vòng tuần hoàn, không ngừng không dừng lại, vô tận bất diệt.

PS: Mình thích Roy >< thích khi anh ta thua đẹp khi trời mưa, đau khổ đến điên cuồng khi mất đi người bạn thân nhất (chắc tác giả bắt anh Maes phải ra đi để giải thoát cho mối tình tay ba oo), nhất quyết không (dám) làm trái lời gái đẹp để cứu nàng dù gái đẹp sắp mất mạng đến nơi >< (vì sợ làm trái lời nàng để cứu nàng rồi nàng bắn cho một phát vỡ tim, theo nghĩa đen). Thương khi anh ta điên cuồng muốn trả thù, khi anh ta bất lực để kẻ thù đưa mình lên bàn cờ đùa nghịch. Với mình, Roy là người người nhất, xấu xa có hết, tốt đẹp cũng có hết luôn.

PS 2: Ước gì anh í có thật , còn người đang type điên cuồng trong đêm đen (vì trót hâm mộ một nhân vật giả tưởng) là Riza Hawkeye >< Và nếu mình là cô í, mình sẽ bắt ảnh đốt lửa lò sưởi cho mình suốt đời ><

Nhưng thích nhất là bởi vì

anh í

có bo đì đẹp và đúng ý mình nhất phim o,o

Ma Vương đi bán burger

Đợt nghỉ rồi bị em bắt xem anime, nhờ đó mà phát hiện ra một phim dễ thương và điên khủng hoảng gọi là Ma Vương đi bán McDonald. Đại khái là Ma Vương và cận thần Quỷ Alciel vì chạy trốn nữ anh hùng MHP (=màn hình phẳng) nên rơi vào thế giới của loài người aka nước Nhật vĩ đại. Vì đã dùng gần hết sức lực để chạy trốn, Ma Vương cùng cận thần không còn sức để tạo ra ma thuật. Ma thuật không có, tiền lại càng không, chúng bàn nhau một đứa đi làm ở MgRonald -.- còn một đứa ở nhà nội trợ cơm nước và tính toán sổ sách. Nữ anh hùng MHP (tên thật Emilia hoặc Emi theo phiên bản Nhật) đuổi theo Ma Vương cũng rơi luôn vào Nhật Bổn, và sau một màn tái ngộ tóe lửa, Emilia mang danh nghĩa tiếp tục trừ ma diệt quỷ để có cớ ngó trai -.- (thật ra thì cổ cũng không biết là cổ chỉ kiếm cớ nhưng mà ai xem phim thì cũng biết cả, làm gì thì làm đừng làm bộ -.-) Sau một thời gian theo dõi, MHP sốc hết lần này đến lần khác vì thấy Ma Vương không làm điều gì hại người mà chỉ hết mình theo đuổi sự nghiệp ở MgRonald, kỷ luật tốt lao động tốt, từ nhân viên bán thời gian lên tới nhân viên chính thức và cuối cùng được thăng làm… quản lý ca :D

ScreenShotNữ anh hùng này dù tóc đỏ mặt đẹp nhưng cả Ma Vương cả thiên thần đều không có hứng thú với của cải hạn hẹp của cô ấy ._.

Ý nghĩa của phim là cái gì hả, là cái gì thì mình cũng không rõ. Kiểu như tốt là gì, xấu là gì, chỉ là khái niệm do người ta đặt ra. Ma Vương khi ở Ente Isla ở vị trí “người xấu”, hắn chỉ biết hắn tồn tại để tiêu diệt những người gọi là “anh hùng”, đốt nhà chiếm đất. Khi rơi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, những cái gọi là “chính” hay “tà” lúc trước đều biến mất trong chớp mắt. Thay vào đó chỉ còn những lo âu mà bất kỳ ai cũng có – làm việc kiếm tiền, tiết kiệm chi tiêu, kết bạn với đồng nghiệp. Nhưng dù những định nghĩa kia đã trở nên vô nghĩa trong thế giới mới, tất cả những mối quan hệ giữa người và người luôn dựa trên những giá trị chung – sự tin tưởng, thành thật, hết lòng vì nhau. Dù Ma Vương từng là quỷ vương ở Ente Isla, cậu ta không phải là người bỏ bạn trong lúc hoạn nạn, cái gì bỏ qua được thì bỏ qua, và có một mục đích sống rất… tươi sáng, đó là được thăng chức ở tiệm bán hamburger. Những motif rất cũ phim nào cũng có, nhưng do Ma Vương bán McDonald đảo ngược lại hết “tốt” – “xấu” theo cách rất hài hước và tửng tửng nên người xem chỉ thấy… mắc cười o,o Những nhân vật khét tiếng ở thế giới ma thuật giờ đây trở thành những con người bình thường, nhưng không vì vậy mà họ đánh mất niềm vui trong cuộc sống. Thế giới loài người cũng rất thú vị chứ, vì đó là nơi quỷ Lucifer tìm ra ý nghĩa thực sự của thiên đường (thiên đường là một căn phòng vừa 6 chiếu tatami, tại sao thì xem phim sẽ rõ :D), nơi có một cô bé yêu là nói (và bám theo =.=”), dù biết rõ người mình yêu là quỷ Satan cũng không ngần ngại chi (đã bảo là yêu roài, thắc mắc làm chi).

Phim rất dễ thương, lãng mạn cũng có nhưng chủ yếu là lãng xẹt nên không làm hỏng không khí của phim. Màu sắc của phim (đặc biệt là màu ánh sáng) rất đẹp. Mình thấy Ma Vương bán burger khá giống không khí của Nodame, nhiều tình bạn, một chút lãng xẹt, nhưng vì manga còn lâu mới kết thúc nên chưa thấy được giây phút nào vừa khóc vừa cười. Nói chung xem vui và dễ thương, hài khéo léo không kỳ cục. Duyệt.

Phim đã có Vsub ở đây, còn không thì có thể torrent Eng sub nhé.

Đi qua

adam-kimmel-never-let-me-go

Có khi tôi nghĩ, cuộc đời của tôi cũng không khác cuộc đời của những người tôi cứu sống là mấy.

Chúng ta đều sẽ hoàn thành.

Suốt nguyên phim nhớ có đoạn cuối, khi Kathy mất Tommy, để rồi tự nhủ dù có mất cậu ấy, thì cũng đã có thời gian cả hai được nhìn thấy nhau cười. Khi cả hai nhìn nhau cười trong sảnh đường, giữa muôn vàn những đứa trẻ khác đang hát thánh ca. Khi Tommy tặng Kathy cuốn băng cassette Songs after dark. Khi Kathy nhìn Tommy lần cuối trên bàn mổ, và Tommy mỉm cười.

vlcsnap-2011-02-11-16h49m01s194

Phim có lẽ cắt nhiều từ truyện nên xem thấy rất đứt đoạn và đột ngột, vừa coi vừa có cảm giác giựt giựt bùm cái đã qua cảnh khác. Nhưng lại rất thích cảnh cuối. Chiều tà, cuộc đời cũng sắp chìm vào bóng đêm. Chỉ còn để lại trên đời vài cọng cỏ lau hai người họ đã cùng nhau đi qua, một ngày thơ ấu nào xưa cũ.

Xem nhớ Eternity and a day và nhớ bé pụp pì. Hé hé.

Chúng ta là những kẻ đi lạc

Sonechkalạc vào thế giới của nhau.

Bởi vì ngay cả khi đã ở trọn trong thế giới của nhau, mỗi người vẫn chỉ thuộc về thế giới riêng của chính mình, mà chẳng ai có thể len lỏi vào được.

Sonechka đi lạc vào thế giới loài người sân si cám dỗ, trong khi bản thân lại mang tâm hồn thánh thiện của một người không thuộc cõi trần :D Tôi biết Sonechka vốn thuộc về thế giới của trang sách vần thơ, của trí tưởng tượng, của những điều loài người mong muốn và hướng tới nhưng lại chẳng thể biến thành hiện thực. Có khi tôi nghĩ rằng Sonechka đã đi lạc vào thế giới của Robert, của con gái cô, của Iasia, đi một vòng hết cuộc đời họ rồi quay về bên tủ sách của mình, quay về không gian bé nhỏ và rộng lớn chỉ có Sonechka, và sách. Tôi biết Sonechka yêu thương họ biết bao, đến nỗi dành hết tất cả tâm tư ước vọng của mình để vun đắp cho cuộc đời của họ. Nhưng đến cuối cùng, có bao giờ Sonechka hiểu họ nghĩ gì, muốn gì? Và có bao giờ họ biết Sonechka là ai? Một bà nội trợ, một người già nua, lão bà khốn khổ.

Nếu cho rằng trong cuộc sống, vợ mình, chồng mình, con gái mình, cả cha mẹ mình, rốt cuộc đều là những người xa lạ, phải chăng quá là tàn nhẫn? Nhưng đôi khi có những điều khó có thể thay đổi dù ta có dành hết cuộc đời mình vun đắp cầu mong cho sự thay đổi ấy. Chúng ta có thể yêu thương nhau suốt đời, để rồi cuộc đời cũng chỉ như ánh sáng ban ngày ngắn ngủi. Đến khi hết ánh mặt trời, ta lại quay về cái hang sâu tự khi sinh ra mỗi người đã đào cho mình một chỗ, để rồi đêm đêm lại quay về, quay về với bản thân bất biến, quay về với bản chất của con người – cô độc. Cô đơn là điều có thể thay đổi, cô độc thì không.

Sonechka, Robert, Tania, Iasia, họ gặp gỡ nhau, tồn tại trong đời nhau như những cái bóng trôi lững lờ. Họ có những thế giới riêng biệt không ai có thể chạm đến, họ vui trong thế giới ấy dù đôi khi với người khác, cuộc sống của họ thật khổ đau. Nhưng ai dám bảo cuộc đời Sonechka là đau khổ, khi chính bản thân Sonechka chưa từng dám mơ tưởng đến một ngày cô có chồng con, một ngày cô được làm một người vợ, người mẹ đích thực. Robert là người nghệ sĩ sống với nghệ thuật, những hạnh phúc bình thường của trần gian – có vợ, có con – ông đã nếm trải, và đến cuối đời ông tìm được niềm cảm hứng giữa khi tuổi già dần tàn lụi lại lóe lên tia hi vọng cuối. Nếu người ta khóc thương cho Robert, xét đoán Iasia, thì chỉ riêng Sonechka hiểu rằng loài hoa đẹp đẽ đầy gai kia đã mang lại cho những tháng năm cuối của Robert chút ý nghĩa cuối cùng. Tania, tôi có cảm giác cô là người chẳng bao giờ biết buồn. Cô tự đi tìm ý nghĩa của cuộc sống riêng theo cách của mình, không đợi chờ bất kỳ ai mang đến cho mình niềm vui nước mắt. Và Iasia – cô bé đi giữa cuộc đời hoang mang chẳng biết làm gì với cái sắc đẹp ma mị trời cho, bản năng bấu víu vào những bờ vai trôi qua cuộc đời mình để rồi an phận gục đầu vào đó, chờ dòng nước cuốn trôi đi.

Những con người đi qua cuộc đời nhau một cách lặng lẽ ấy, bất hạnh ư? Không hề. Chỉ là ai cũng thế, chỉ có thể là khách trọ trong thế giới của những người mình yêu thương.