Buồn và sến

ScreenShot

:D

Nhân đủ chuyện nhức đầu mới mở phim sến ra xem, ngay cái đoạn mai táng Hải Đường.

- Ông biết ai là người giết Hải Đường?

- Ai giết không quan trọng, kẻ ra lệnh mới quan trọng.

- Kẻ đó là ai?

- Một người mà ngươi không thể nào ứng phó.

Sau đó là cảnh Nhất Đao nhảy vô tính hỏi cung ông kia rồi bị tùy tùng của ổng đuổi như đuổi ruồi, “Chúng tôi không hề có ý mạo phạm, xin ngài dừng tay”.

Kiểu con nít con nôi biết gì, đi chỗ khác chơi :))

Rồi tự nhiên thấy mủi lòng, Nhất Đao sao mà ngốc vậy, đáng thương quá vậy, trong khi người ta biết rõ cần tìm ai để trả thù thì bạn chỉ có xông vào cuộc đời đi tìm người trả thù, trước là thù cha, sau là thù người yêu, mà chẳng lần nào biết kẻ thù là ai hết.

(Cái này dịch ra tiếng Việt là “ngu” đó).

Rồi kết luận Nhất Đao đâu có gì ghê gớm, ảnh chỉ dễ thương vì chỉ biết yêu ngốc nghếch thôi à, còn lại quá vô dụng =))

Tự nghĩ trong thời gian Hải Đường còn sống, Nhất Đao đã làm biết bao nhiêu chuyện hại bản thân và làm Hải Đường đau khổ, nhưng đến cuối mình vẫn thích tình yêu đó. Một kẻ tưởng chừng lạnh lùng ghê gớm mà lại rất ngốc nghếch cố chấp trong tình cảm, một người cảm động trước sự ngốc nghếch không sợ trời đất đó mà cuối cùng có thể vì hắn ta bán đi bản thân mình không hề hối hận. Người ngốc nghếch yêu hồ đồ cũng đáng yêu, mà người thông minh như Hải Đường đi yêu một kẻ hồ đồ cũng đáng yêu :)) Rốt cuộc yêu mà không có chút hồ đồ cũng như thơ không gieo vần vậy đó :D

Ngoài lề, văn hoá Trung Quốc chuộng khái niệm cái chết nhẹ tựa lông hồng. Ngày trước mình thấy những cái chết mang tính hi sinh, hay chết cho danh dự là những cái chết lãng mạn. Bây giờ thì dù có xem người ta chết cao cả trên phim, trong đầu cũng không tránh khỏi suy nghĩ, “Ồ chắc là đau lắm.”

Kiểu như Lệnh Hồ đã nói, bị băm vằm ra thành nhiều mảnh cũng đâu có gì thú vị!

Mắt em trong

goodbye

Tình yêu quá lớn, mà chúng ta thì còn quá trẻ.

Tình yêu lớn như vậy, làm sao ôm trọn khi cả hai còn chưa thể ôm lấy một mảnh cuộc đời mình?

Đợi đến khi chúng ta lớn hơn, tự do hơn, để tìm lại tình yêu đó nhé?

Người ta nhớ đến tình yêu qua những khoảnh khắc.

Mà như thế, thì tình yêu nào cũng chỉ có thời khắc của nó thôi.

Mũ em vẫn bay bay trong gió, nhưng gió thổi mũ bay đi mất. Mũ trôi theo con suối, vẫn còn đó nhưng làm sao còn lấy lại được?

Mắt em vẫn trong như ngày nào em hái quả trên cây, nhưng làm sao tìm lại được hình bóng người xưa?

Ngày xưa mắt em trong, em soi mình trong ánh mắt của tình yêu đầu tiên lớn hơn cả cuộc đời.

Bây giờ mắt em trong, em đành cất tình yêu vào trong ánh mắt.

Để mỗi khi nắng lên, quay đầu nhìn lại, em và tình yêu đầu tiên đã từng hờn dỗi nhau trên cánh đồng hoa tím.

Và tất cả,

cũng chỉ còn lại trong ánh mắt.

Độc thoại

talkingtoourselves.jpg.size.xxlarge.letterbox

Hãy có con cái muộn, và hãy đi biển vào mùa đông.

Hãy đi du lịch một mình, và hãy nhớ để ý đến ngoại hình của mình.

Ngay từ bây giờ, bố đã tự hào vì những điều con sẽ làm.

Tôi đọc sách trên những chuyến xe lửa, giữa những giấc ngủ chập chờn. Lần cuối trong đời, Lito được đi du lịch với cha cậu, những chuyến du lịch dài ngày trên chiếc xe tên là Pedro, chiếc xe ông từng lái mỗi ngày vận chuyển hàng hóa khi ông còn khỏe. Cha cậu bệnh và sắp chết. Dĩ nhiên Lito không biết điều đó. Cũng không ai muốn cậu biết. Vì Lito chỉ mới mười tuổi, vẫn thích chơi game trên điện thoại, xem các pha ảo thuật, và suy nghĩ xem tại sao Pedro lại tên là Pedro.

Cha cậu là một lữ khách chẳng bao giờ ngừng nghỉ, và cuộc đời với ông là những chặng đường nối tiếp. Trước khi chết, ông muốn được cùng cậu đi những chuyến cuối cùng. Chỉ để nói những chuyện vu vơ. Để mỉm cười thấy Lito ngắm nhìn những con đường dài bất tận không có điểm dừng. Để nghe cậu hỏi những câu hỏi đại loại như, Tại sao có những người lái xe mui trần mà tóc vẫn không bị rối???. Để được mua cho cậu lon nước ngọt ở những căn nhà nghỉ xập xệ.

Những nỗi đau nhỏ bé, mà rất thật. Người cha tự hỏi khi lớn con mình trông sẽ ra sao, có để râu không, vì ông sẽ chẳng còn sống lâu đủ để thấy con khôn lớn. Người vợ tự hỏi có phải chồng mình trông lúc nào cũng ốm yếu bệnh tật thế này, tại sao mình không thể nhớ hình ảnh anh ấy lúc còn khỏe mạnh. Có phải là tội lỗi khi mình không thể yêu được cái con người đau yếu đó, dù mình vẫn thương anh ta? Đâu mới là chồng mình, là con người ngày xưa hay thân xác bây giờ?

Cha, và mẹ, và con. Họ tự đối thoại với bản thân, nhưng bởi chỉ có họ mà thiếu đi người đối diện, họ độc thoại, họ tự trò chuyện với khoảng không ở trong lòng. Họ dằn vặt, họ đau đớn, có khi họ vui mừng. Họ ở trong thế giới của riêng họ, trong khi lại đang nghĩ về những người thân nhất – vợ mình, chồng mình, cha mẹ mình. Họ tự căm hận cái chữ “con người” sâu thẳm trong mình mà chỉ đến khi có biến cố, họ mới hiểu ra cái chữ “người” đó nghĩa là gì. Chẳng ai muốn chết, chẳng ai muốn người thân của mình chết. Nhưng có yêu thương chồng mình, cha mình đến cách mấy, thì người đang sống cũng chẳng thể nào hiểu được tâm trạng của người sắp chết. Ngược lại, người đối diện với tử thần sẽ không bao giờ hiểu được người thân của họ đau đớn như thế nào, cảm thấy có lỗi như thế nào (dù cái chết có phải là lỗi của ai đâu?), và bất lực thế nào khi chẳng thể làm được bất kỳ điều gì, trừ việc nhìn người thân của mình ra đi.

Có cảm giác như khi không có biến cố, con người ta chẳng hiểu mình là ai, muốn điều gì. Chỉ đến khi chống chọi với tai ương, họ mới nhận ra họ mạnh mẽ ra sao, yếu đuối ra sao, bất lực ra sao.

Vài phần đi tìm bản thân, vài phần tình cảm gia đình, còn lại nhiều chút yếu đuối của con người. Yếu đuối lắm và cũng mạnh mẽ lắm, dù trải qua mất mát vẫn tiếp tục có một cuộc sống mới, một cuộc sống không có người đã khuất.

Truyện rất hài, và rất buồn, và có những khoảnh khắc rất đẹp, rất người :D

Làm phim

wandafuru

Người ta nghĩ ra được nhiều điều hay ho khi đang phóng xe vi vút và trong đầu tạm thời bỏ lại đằng sau cùng với khói xe và bụi đường những âu lo bình thường của cuộc sống.

Ví dụ như hôm nay lái xe về nhà, tôi đã nghĩ ước gì có ai đó quay lại cuộc đời tôi, những ký ức đẹp đẽ nhất của đời tôi thành cuốn băng cassette. Cuốn băng cũ kỹ sẽ bị cho vào xó nhà, để rồi một ngày đẹp trời sẽ đem ra xem lại. Tôi cũng ước có ai đó sẽ cho tôi diễn lại một ký ức duy nhất mà tôi muốn cùng nó đi hết cuộc đời này, để rồi tôi có thể bỏ lại tất cả, tất cả để đi tiếp một cuộc đời khác.

Phim không có nhạc, dĩ nhiên, trong những cảnh quay ký ức tôi tự dựng lại trong đầu cũng lấy đâu ra nhạc nền, lỡ mà bỏ nhạc rap vô cảnh chia ly không phải phá hỏng không khí trong lành lắm sao?? Nhưng khung cảnh cũ vẫn hiện ra rất rõ rệt. Có thể chiếc lá tôi giẫm phải đã ngả vàng chứ không còn xanh như trong tưởng tượng, nhưng tôi chắc chắn con suối mình từng đi qua rất gập ghềnh cheo leo với một đứa con gái lớn lên ở thành phố, đến nỗi có người phải đưa tay ra mời gọi bảo tôi nắm lấy kẻo ngã vỡ đầu. Hay như khi ở trên tàu, có thể lúc đó chung quanh tôi có rất nhiều người, nhưng khi dựng lại cảnh này tôi chỉ để những nhân vật cần thiết ở lại, cộng thêm hoàng hôn đẹp nhất tôi từng được chiêm ngưỡng ở đằng xa xa, vậy là đủ thành một đoạn phim của ký ức.

Cũng có khi tôi tự hỏi, nếu cùng dựng lại một ký ức, những con người từng sẻ chia ký ức đó có dựng lại khác nhau chăng? Ờ chắc chắn là khác, khoảnh khắc thằng nhỏ bắt được con dế đối với thằng nhỏ dĩ nhiên là mừng rỡ, còn đối với con dế đó là khoảnh khắc nên quên đi cho rồi. Ví dụ tôi nhớ lúc đó tôi nói gì, người kia nói gì vào khoảnh khắc hoàng hôn, nhưng có thể người còn lại trong câu chuyện chỉ nhớ rằng lúc ấy tóc của tôi bay bay trong gió rối bù làm hỏng hết pô hình hoàng hôn họ cố gắng lắm mới (sắp) chụp được để đem về nhà khoe mẹ??

wandafuru2

Tôi muốn dựng nên những đoạn phim của đời mình, để rồi một ngày nào đó đem ra xem lại và tha hồ ngồi khóc hu hu tu tu một cách tự nhiên thản nhiên mặt dày. Tôi cũng muốn như Shiori, như đứa trẻ ngây ngô có thể thẳng thắn nói với người mình hi vọng sẽ không bao giờ quên mình, rằng, “Bị lãng quên là một điều thật đáng sợ.”

Mochizuki chọn khoảnh khắc anh nhận ra anh đã từng quan trọng với người khác đến thế nào. Biết rằng anh dù chết đi, hãy vẫn còn sống lại mỗi năm khi người hôn thê quá cố đi viếng mộ anh một mình, thầm lặng.

Nếu người ta bảo con người chỉ thật sự chết đi khi họ bị quên lãng, thì tôi nghĩ khi người cuối cùng nhớ đến tôi đã chết, mọi ký ức về tôi cũng nên trở về với cát bụi, vì nó đã sống trọn một kiếp mỹ mãn rồi.

—————————————————————————————————-

Phim xem cách đây đã rất rất lâu, bản draft đã định viết cho phim từ 3 năm trước, hôm nay xóa hết đi viết lại. Tuy rằng chẳng nói được gì nhiều về phim, chỉ biết đây là một trong những phim hay nhất tôi từng xem từ khi tôi chưa biết cái gọi là “khoảnh khắc” cho đến khi muốn sống lại một vài khoảnh khắc đẹp đẽ ngắn ngủi. Lúc trước thấy câu chuyện thật tuyệt vời vì nó thật ảo diệu, bây giờ thấy nó tuyệt vời vì mình cũng như Koreeda, muốn lưu lại một ký ức duy nhất trọn vẹn trong cuộc đời.

Để rồi sau đó có thể nhẹ nhàng bước đi, đi đâu à, đi về phía trước.

Cửa sổ bên kia

http://www.youtube.com/watch?v=Gft81t8xqQc

gần nhau như thế
mong manh như thế
mà lại xa nhau như thế

Phần dịch lời của bài hát từ tiếng Ý sang tiếng Anh ở đây

Ở nơi cửa sổ phía bên này, cô vẫn đứng đó mỗi ngày nhìn trộm người đàn ông ở bên kia. Anh ta hay mặc vét, anh ta đeo kính, anh ta gần và cũng rất xa, bình thường và cũng rất đặc biệt. Đặc biệt vì gần mà xa, ở ngay đó mà chẳng thể chạm tới.

frente2
Đến lúc sắp chạm được đến giấc mơ, thì ở phía cửa sổ của mơ ước, cô lại mở cửa sổ và nhìn về cửa sổ nhà mình. À, hóa ra thế giới của mình trông như thế. Chồng mình kìa, anh ta thường ngày vô dụng khiến mình mỗi lần chạm mặt là ghét từ đầu đến chân, mà sao nhìn từ phía bên này, anh ta chơi với hai đứa nhỏ lại dễ thương như vậy.

frente3

Và cái dáng anh ta đi qua đi lại trông ngóng mình về, sao lại đáng thương như vậy.

Giãy giụa muốn thoát ra khỏi thế giới của mình, để rồi quay đầu nhìn lại, và hiểu ra hiện thực với ảo mộng cũng đâu có khác nhau là bao, âu chỉ khác ở chỗ khi của người trở thành của mình thì ảo mộng đẹp đẽ sẽ biến thành hiện thực tầm thường.

Cho nên những người tìm thấy cái đẹp trong cái tầm thường, ắt phải xứng đáng được hạnh phúc.

Nhưng dù là ảo tưởng hay hiện thực, nó cũng là một phần không thể chối bỏ của cuộc sống.

Dạo này tôi không biết Lorenzo đang làm gì.
Có những lúc tôi chẳng thể nhớ được mặt của anh ấy, hay giọng nói của anh.
Tôi sợ là tôi sẽ quên.
Nhưng tôi nghĩ, những người từng đi qua cuộc đời của tôi, họ đã là một phần của tôi rồi.

Nghe khúc này thấy đắng đắng :)) Có những lúc mình tự khẳng định người nào đã đi qua là đi luôn rồi :)) Nhưng sự thật là, cho dù có không vấn vương nhau, người đó đã thay đổi mình, và ngược lại. Xem phim này xong, mình mới có suy nghĩ như vậy lần đầu tiên :))

—————————————————————————

Link phim

Mình không thích một nửa của phim (nửa nào thì xem sẽ biết ha :)) thật ra vì tính mình không thích đề tài kiểu đó, còn thì nó không dở, nhưng cũng chẳng hay, và mình kết luận là nó khá không liên quan mà ông đạo diễn ép hai câu chuyện phải liên quan), nhưng mình lại phải lòng một cảnh phim kể trên, chắc là một trong những cảnh phim hay nhất mình từng được xem :)) cảnh phim đơn giản thôi, không có quay chậm ảo diệu gì hết, nhưng quay bóng người thật là đẹp. Mà phần còn lại phim quay cũng đẹp nữa, lại Roma :p

Ví như

ScreenShot

ngày xưa Mộc Lan yêu Lập Phu, rồi đến cuối cùng không thể đến với nhau, mà cả hai người họ vẫn một mực níu giữ mộng tưởng quá mức hoàn hảo trong lòng, thì đâu có ngày Mộc Lan và Tôn Á, Lập Phu và Mạc Sầu tìm được hạnh phúc đời thật của chính mình.

Như khi Mạc Sầu hỏi Lập Phu, Ngày xưa anh yêu chị em, còn bây giờ thế nào?, anh đã trả lời, Bây giờ chỉ có vợ anh thôi.

Hay khi Tôn Á hỏi Mộc Lan, Nếu người ở trong tù không phải là Lập Phu mà là Tăng Tôn Á, em có cứu anh ra không?, Mộc Lan đáp, Không chỉ thế, em sẽ ngồi tù thay anh.

Nếu nói từ khi có cuộc sống mới, có người bạn đời mới họ đã quên nhau, đã hết yêu nhau thì không đúng.

Nếu đã quên, sao Lập Phu còn xin Mộc Lan hát cho anh nghe một khúc Lý Lăng Bia trong tù ngục?

Ý tưởng tình yêu độc nhất đẹp lắm, nhiều khi mình cũng thích mường tượng ra một tình yêu như thế, nhưng hôm nay xem lại đã rất thích lời mẹ Lập Phu nói, “Trên đời nhất định còn người khác đáng để con yêu“. Mình cảm động trước tình cảm của Mộc Lan và Lập Phu bao nhiêu thì cũng trân trọng tình cảm chân thành của họ với chồng, với vợ của họ bấy nhiêu. Tuy rằng có lẽ ban đầu hai cuộc hôn nhân xuất phát từ trách nhiệm, về sau họ đã không hề xem người chồng, người vợ của mình là kẻ thế thân cho một tình yêu lỡ làng, mà đem trọn tình cảm cho người bạn đời của họ dù hôn nhân ban đầu có là “cũng đành” đi nữa.

Mộc Lan và Lập Phu, gọi đúng nhất là hai từ “tri kỷ”, hiểu nhau, kính nhau. Tình cảm nâng niu trân trọng ấy không cần ở bên nhau nó vẫn vững bền, nên hà cớ gì cứ phải ép uổng thời thế mà gắng gượng đến bên nhau?

Nếu là người như mình ích kỷ, chắc sẽ chỉ muốn đi tìm hạnh phúc riêng tuyệt đối cho bản thân chứ không chịu đi tìm cái tương đối cho cả mình và những người xung quanh. Còn Mộc Lan, bỏ đi hạnh phúc mình tự tìm thấy để mua lấy viên mãn cho gia đình, cho em gái, cho cả tri kỷ. Ừ thì đâu phải ai cũng khôn ngoan biết chấp nhận hiện tại tương đối, trong khi quá khứ, đối với ký ức mà nói, là một điều tuyệt đối.

Mộc Lan yêu chồng, Lập Phu yêu vợ, là sự thật cả hai đều hiểu rõ. Nhưng họ cũng hiểu rõ tình cảm của họ dành cho nhau là thứ tình cảm riêng biệt duy nhất, không cần sẻ san, không cần tranh giành với tình cảm nào khác. Một đời có bao nhiêu cuộc tình, tuy mỗi cuộc tình mang sắc màu và thời điểm riêng của nó chẳng cuộc tình nào khác có thể thay thế, nhưng người tri kỷ e rằng chỉ có một mà thôi.

Rốt cuộc vẫn tự hỏi, đâu là ranh giới giữa hài lòng với hạnh phúc của hiện tại, và chấp nhận cái tương đối? Chấp nhận tương đối, liệu có phải là quá hèn nhát nên gật đầu với hai chữ “tốt đủ”? Nhất quyết đi tìm tuyệt đối, liệu có phải quá ngu si hão huyền để rồi đánh mất tương đối, mà tuyệt đối mãi mãi không tìm ra?

Đời người đâu có ai tuyệt đối, chỉ sợ có những người vẫn ngoan cố đòi hỏi hạnh phúc tuyệt đối và tự vui vẻ trong cái cô độc của chính mình :))

Ngọc bích

ccn

Ỷ Thiên là một trong những truyện ít ỏi của Kim Dung mình đọc trước khi xem phim (ngoài ra còn có Tiếu Ngạo và Hiệp Khách Hành thôi thì phải), và có lẽ là truyện duy nhất mà mình không bị ảnh hưởng hình ảnh các nhân vật trên phim (tuy đọc Tiếu Ngạo trước khi xem phim nhưng rất tiếc em nó bị dính mặt Nhậm Hiền Tề vào hình ảnh tưởng tượng của Lệnh Hồ, âu cũng là điều đáng tiếc muôn thuở =))) Hôm nay xem lại vài tập Ỷ Thiên 2009, xem đến khúc Tạ Tốn mai mối cho Kỵ với Nhược trong rừng, thấy Chu Chỉ Nhược của Lưu Cạnh liếc qua liếc lại liếc hết con rồi liếc đến cha mà lạnh cả gáy. Tự nghĩ, Lưu Cạnh không phải là không đẹp, không biết do chỉ đạo hay sao mà lại diễn ra một Chỉ Nhược đáng sợ… ra ngoài mặt đến vậy. Chỉ Nhược mà liếc tới liếc lui liếc đến rớt cả cái đầu trên cổ người ta như thế thì đã chẳng lừa được từ Quận Chúa tài ba đến bạn Kỵ thật thà :)) Có lần thấy ở đâu nói Chỉ Nhược là “hiền lành đáng thương” mà rùng mình, bởi vì với mình chính những người không nói không rằng một hôm đẹp trời hạ tay cái phập như Chỉ Nhược rất là đáng sợ :))

Trong tưởng tượng của mình, Chu Chỉ Nhược là một người rất đặc biệt. Không phải là thích, không phải là ghét. Không thật kính nể, nhưng không một chút khinh miệt (nếu nói nể thì xin nể Triệu Mẫn ngàn lần, sự nghiệp ngon lành vậy dám bỏ cái bịch chạy theo trai). Nếu tưởng tượng ra Triệu Mẫn luôn mặc áo đen (chắc vì toàn truyện toàn phải đóng vai xấu, tới hồi cuối mới được gỡ gạc lại chút xíu) thì mình nghĩ đến Chỉ Nhược với màu xanh ngọc bích. Nhẹ nhàng như mây, thanh tao như ngọc. Thông minh nhưng kín kẽ, dịu dàng nhưng mạnh mẽ. Chỉ Nhược sẽ có ánh mắt thật sáng, để quan sát người khác từ xa, cũng có ánh mắt biết cười có thể biểu lộ tình cảm chẳng cần lời nói. Từ đầu đến cuối, nếu không phải vì nàng ngạo khí bất khuất khiến Diệt Tuyệt để mắt, có lẽ nàng đã cả đời đứng từ xa hướng về Trương Vô Kỵ mà chẳng nói nên lời. Chỉ trách trời đã sinh Nhược sao còn sinh Mẫn, mà chỉ sinh có một Trương Vô Kỵ :P Cũng may Kim lão gia tử sau này chắc sinh lòng hối hận, đã cho nàng cái kết thúc hoàn hảo.  Từ đầu đến cuối, thầm thầm lặng lặng, vẫn là nhớ mãi nụ cười của nàng qua khung cửa nhắc họ Trương đừng quên lời hẹn. Muốn trách chẳng thể trách, muốn thương không thể thương, muốn ghét lại càng khó hơn. Vốn dĩ chỉ mong được yên bình bên bờ Hán Thủy, tiếc rằng đom đóm trong đêm quá sáng nên vô tình gọi bão vào đời.